Lý Sơn, một dải lụa xanh mềm

Được đăng bởi Nghiêng 0 nhận xét
Từ bến cảng Sa Kỳ, chỉ mất chừng 45 phút chòng chành trên tàu cao tốc, là đã đến đảo Lý Sơn. Điều dễ làm say lòng bất cứ ai đến Lý Sơn là màu trời, màu nước xanh ngắ ấy, một mầu xanh mê hoặc. Đảo Lý Sơn những ngày tháng 7, nước biển xanh biếc, ánh nắng trong suốt chảy trên từng ngọn cây, đọt cỏ trong như thủy tinh, , gió như bay từ muôn phía, bầu trời trong veo đẹp đến ngỡ ngàng.


Đảo Lý Sơn nằm cách bờ biển Quảng Ngãi 24 km về hướng đông bắc.

Lý Sơn là tên một hòn đảo nằm cách bờ biển Quảng Ngãi 24 km về hướng đông bắc thuộc địa phận huyện Lý Sơn. Trước dây, Đảo còn có tên gọi là cù lao Ré vì xưa kia trên đảo có trồng rất nhiều cây ré, vỏ cây của chúng được dùng để buộc đồ rất bền .

Ngày nay, cù lao Ré được đặt thành huyện đảo Lý Sơn, có hai xã Lý Vĩnh và Lý Hải, diện tích tổng cộng 11 km2 và dân số gần hai vạn người. Cù lao Ré xưa nay nổi tiếng với nghề trồng tỏi. Tỏi được trồng đại trà tại các chân đồi và ở các thung lũng. Nhưng mùa thu mới là mùa thu hoạch.

Con đường ven biển thanh bình lộng gió, trời Lý Sơn xanh như không thể xanh hơn, nắng vàng ươm như mật ngọt khiến bao mỏi mệt trong chuyến xe đêm như tan biến. Toàn cảnh đảo Lý Sơn là một thắng cảnh thiên nhiên độc đáo với năm ngọn núi nhô cao giữa một vùng trời biển bao la có thể nhìn rõ trong những ngày đẹp trời từ ngọn núi Nam Trân - ngọn núi cao nhất nằm ở ven biển. Trên đỉnh ngọn núi là những thảm rừng, gần dưới chân là nhà cửa, đường sá và những cánh đồng xanh tươi bốn mùa.


Con đường mòn chạy vòng quanh đảo như một dải lụa mềm.

Huyện đảo Lý Sơn chỉ rộng vẻn vẹn 10 km2 với dân số chừng 2 vạn người nhưng có đến gần 100 di tích với một quần thể các đền, chùa ,miếu mạo, những ngôi mộ gió của các chiến binh Hoàng Sa một thời giong buồm ra khơi giữ gìn chủ quyền biển đảo cho quốc gia. Trải qua bao biến thiên của lịch sử, song có lẽ nhờ ở xa đất liền , ít bị ảnh hưởng của việc tu bổ, tôn tạo di tích theo kiểu ăn xổi nên hầu hết các di tích của Lý Sơn còn nguyên vẹn, ít bị xâm hại như chùa Hang, chùa Đục, đình làng Lý Hải, quần thể di tích Âm Linh Tự, nghĩa trang lính Hoàng Sa. . . Đình làng Lý Hải – một trong số rất ít các ngôi đình của vùng duyên hải miền Trung được giữ gìn nguyên vẹn đến bây giờ. Cảm nhận đầu tiên khi tôi đặt chân lên Lý Sơn là vùng đất nằm chơi vơi giữa biển khơi này quanh năm đối chọi với sóng to gió lớn và muôn trùng bất trắc của biển khơi nhưng vẫn đầy kiêu hãnh vì đã ôm cả trên mình nó những dấu ấn văn hóa – lịch sử của hàng nghìn năm trước không phai mờ theo thời gian.

Sách Đại Nam Nhất Thống Chí soạn vào đời Tự Đức, phần tỉnh Quảng Ngãi có ghi: “Cù lao Ré ở giữa biển, cách huyện Bình Sơn 65 dặm về hướng Đông, xung quanh núi cao, ở giữa trũng xuống ước mấy chục mẫu, nhân dân hai phường Vĩnh An và An Hải ở tại đây. Phía Đông Bắc có động, trên động có chùa mấy gian, có giếng đá, bên hữu động có giếng nước trong veo, chung quanh cây cối xanh tươi...”. Vào đời vua Lê Kính Tông, năm 1604, có người từ đất liền ra định cư, khai phá hải đảo. Đến nay trên đảo còn thờ tám vị tiền hiền từng khai canh trên mảnh đất gọi là "Bát tổ".


Toàn cảnh đảo Lý Sơn là một thắng cảnh thiên nhiên độc đáo.

Bờ biển Lý Sơn rất đẹp, tuy không có bãi biển thích hợp cho tắm, nhưng là nơi rất lý tưởng cho những ai thích ngao du dưới đáy biển, ngắm đàn cá tung tăng bơi lội, san hô màu sắc sặc sở,bắt ốc… Ven bờ biển từ chùa Hang đến hang Câu là một cảnh tượng hùng vĩ; một bên là vách núi sừng sững, một bên là trời biển mênh mông. Đến Lý Sơn, thử một lần đi chân trần trên làn cát mịn màng, trắng tinh và mát rượi ấy, cùng với khí trời tinh khiết, hòa mình vào bản tình ca đất trời – sóng biển, bạn sẽ thấy tâm hồn thanh thản lạ thường!


Đảo Lý Sơn những ngày đầu tháng 7, nước biển xanh biếc, ánh nắng trong suốt chảy trên từng ngọn cây, bầu trời trong veo đẹp đến ngỡ ngàng.

Con đường mòn chạy vòng quanh đảo có lúc bám men theo bờ biển, lúc xuyên qua những tán lá rừng rậm rạp, lúc lại vắt vẻo băng mình qua đỉnh núi, hay hờ hững treo vào vách đá như một dải lụa mềm. Màu xanh của cây rừng, màu xanh của biển, màu xanh của bầu trời hòa trộn với màu vàng của nắng, màu trắng của cát tạo thành bức tranh thiên nhiên Lý Sơn tươi mát và vô cùng hấp dẫn. Người ta lại như nghe văng vẳng đâu đó khúc hát:

" Gửi cho anh chút nắng gió Lý Sơn
Về với biển sóng rì rào gành đá
Cây bàng vuông mùa này xanh lá
Dưới ánh mặt trời hành tỏi vươn lên..."

Nguồn: YeuDuLich.Vn
"Ở đảo Lý Sơn có khá nhiều dừa được trồng dọc bờ biển, cái lạ là cây dừa ở đây nó cứ ốm và cao vút, mỗi một cơn gió thổi qua là cây dừa nghiêng ngả tưởng chừng không chịu nổi sức gió. Vậy mà sau những cơn bão hầu như không có cây nào bị tróc gốc hay đổ ngã, mỗi cơn gió tới là thân dừa oằn theo, nhưng khi gió qua thì dừa lại hiên ngang trở lại..." - Bạn ducanop chia sẻ.


Dừa trên đảo Lý Sơn


Tàu cao tốc Sa Kỳ- Lý Sơn. Đi tàu này từ đất liền ra tới đảo mất chừng 45 phút đến 1 giờ, tùy tình hình thời tiết


Cảng Lý Sơn


Ngay từ khi bước chân lên đảo đã thấy những khung cảnh thanh bình nên thơ, hứa hẹn một nơi lý tưởng cho ai thích chụp hình


Sóng vỗ bờ


Hải Đăng Lý Sơn nhìn từ xa


Đèn Hải Đăng


Lý Sơn nhìn từ ngọn Hải Đăng










Dừa được trồng khá nhiều dọc bờ biển


Những chú bò thong thả gặm cỏ




Ráng chiều


Bài & ảnh ducanop (4rum cbs.com.vn)
Đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi) có hệ sinh thái biển phong phú và đặc biệt là bức tranh đá được thiên nhiên xâm thực, kiến tạo ở nhiều nơi, in hằn dấu vết nham thạch của những núi lửa đã tắt cách đây hàng nghìn năm.

Cách đất liền chừng 15 hải lý, diện tích đảo Lý Sơn gần 10 km2 chứa nhiều di tích lịch sử văn hóa, thiên nhiên. Đây cũng là nơi xuất phát của hải đội bảo vệ Trường Sa, Hoàng Sa thời Nguyễn, mà tờ lệnh tòng quân được dòng họ Đặng tại Lý Sơn gìn giữ suốt 174 năm qua vừa hiến tặng cho Nhà nước hồi tháng 4.

Du khách dễ dàng thưởng ngoạn vẻ đẹp hoang sơ, kỳ vĩ của những dãy núi đá trên huyện đảo Lý Sơn như núi Thới Lới, Giếng Tiền, Hòn Vung, Hòn Sỏi, Hòn Tai, trải dài ở bờ biển phía Bắc tựa như bức tường thành che chắn gió mùa đông bắc cho cư dân huyện đảo...


Những bờ đá ẩn chứa nhiều hình thù kỳ lạ trước chùa Hang, xã An Hải.



Những vòm đá như làm duyên trước biển.


Đá vươn ra khơi trông giống con rồng đang trườn mình ra biển Đông.


Bậc thang dựa vào tường đá dẫn lối vào chùa Hang.


Bình minh trên hòn Sỏi.


Đỉnh núi Thới Lới nhìn từ phía biển.



Bức tranh đá kỳ vĩ ở di tích Hang Kẻ Cướp, đảo nhỏ - xã An Bình.


Toàn cảnh đảo lớn nhìn từ đảo nhỏ.


Suối Lụa buông mình trên tường đá ở Hang Câu.


Hoàng hôn trên cổng Tò Vò ở thôn Tây, xã An Vĩnh.

Trí Nguyễn
Theo : Vnexpress
"Điểm thứ 2 muốn nhắc trong chuyến du lịch Quảng Ngãi là thác trắng. Thác Trắng nằm cách TP Quảng Ngãi chừng 23km về hướng tây nam thuộc địa bàn xã Thanh An, huyện Minh Long (Quảng Ngãi)." - Blogger Quycoctu chia sẻ.


Thác Trắng


Vào thời điểm quỷ đi thì đường đang còn làm nên rất xấu và vắng tanh,


cuộc hành trình khám phá thú vị hơn rất nhiều với những hình ảnh làng quê thanh bình


Đường vào thác trắng đi xuyên qua một buôn làng người Hrê, bạn sẽ thường thấy hình ảnh những người phụ nữ Hrê rùi lúc gạo, hoặc củi.


Khi chưa đến thác thì vẫn nghĩ đây là là một thác nhỏ và sẽ không nhiều ấn tượng, nhưng thật sững sờ với những gì hiện ra trước mắt. Ðộ cao của thác khoảng 40-50 mét rộng khoảng 150m. Từ trên cao, nước chảy xuống trắng xóa như dát bạc trên sườn núi đá dốc đứng.


Thò cái mặt vô một chút để có thể dễ hình dung thác lớn đến mức nào, cảm giác thật sự rất tuyệt vời.


Mùa này ít nước nên thác tạm chia làm 2 phần




Thác rộng mênh mông và không một bóng người, chỉ có bạn và thiên nhiên nên thoải mái tạo dáng mà không cần ngại ngùng, keke


Vẻ đẹp hùng vĩ của nhánh trái của thác


Chợt nhớ lại 2 câu thơ của Lý Bạch
"Nước bay xuống thẳng ba ngàn thước
Tưởng giải ngân hà tuột khỏi mây"


Bạn ni hoàn toàn mất kiểm soát chắc do uống Yomost nhiều.kakaka


Thác đổ xuống tạo thành một hồ lớn, vì mùa này ít nước nên bạn có thể đến tận chân thác để...


...thử thách cảm giác mạnh không dể tìm được


Rất tò mò không biết trên thượng nguồn thác còn gì bí mật không, vậy là quyết định leo lên thượng nguồn để khám phá.


đường leo lên dốc rất cao và đất trơn trợt, chưa kể một bên là vực sâu nên rất nguy hiểm


thành quả được đền đáp, đây là đầu của dòng đổ xuống thác (chưa phải thượng nguồn nhé)


càng leo càng thấy đi sâu vào rừng mà dường như không thấy điểm dừng, phần thì sợ mất xe (hem có ai coi), phần cũng ngại nguy hiểm không lường trước nên quyết định quay lại, phía xa xa là một cái thác nhỏ hơn trên thượng nguồn.


Trên đỉnh thác có một hệ thống ống dẫn nước sạch xuống buôn đồng bào dân tộc Hrê, bạn nào mà uống trà đạo thì lên đến đây sẽ lấy ít nước đem về pha trà, đảo bảo ngon tuyệt vì "sơn thủy trung" mà lại.


đường đi xuống nguy hiểm hơn đi lên rất nhiều lần, phải luôn nhớ hạ thấp người bám chặt vào rể cây rừng mà bò từ từ

Trước khi rời thác bạn nên kiểm tra kỹ lại xem có bị vắt không, vì vắt rất nhiều và tấn công hoàn toàn bất ngờ, nếu bị cắn thì bạn lấy là hương nhu ven đường nhai nát đắp vào cho cầm bớt máu.


Thác Trắng ẩn mình giữa rừng già, dòng nước trắng xóa như treo trên vách đá ở độ cao trên 40m. Từ trên cao, nước buông mình đổ xuống tạo thành dòng suối trong vắt, chạy quanh những tảng đá và bờ cây dương xỉ mọc đầy trên vách núi. Hai bên thác có nhiều cây đoát - một loài cây mà đồng bào dân tộc thiểu số lấy nước lên men làm thành thứ rượu đoát độc nhất vô nhị. Rời thác mà lòng lưu luyến, tiếc nuối, thôi đành gửi thác lại cho thiên nhiên gìn giữ như trăm năm qua vẫn vậy, những chùm hoa đỏ điểm xuyến giữa núi rừng như lời gọi những kẻ ngoại đạo yêu cái thú rong chơi lãng du


trên đường về quyết định ghé qua buôn làng của người dân tộc Hrê, ngôi nhà này thật lãng mạn với phong cảnh sơn thủy hữu tình.


Dân tộc Hrê có tên gọi khác là Chăm rê, Chom, Krẹ, Mọi Luỹ... Có khoảng 95.000 người, cư trú chủ yếu ở miền tây tỉnh Quảng Ngãi và Bình Định. Tiếng nói của người Hrê thuộc nhóm ngôn ngữ Môn-Khmer, gần gũi với tiếng nói của người Xơ-đăng và Ba-na.


Hrê x­a ở nhà sàn dài. Nay hầu như­ nhà dài không còn nữa. Nóc nhà có hai mái chính lợp cỏ tranh, hai mái phụ ở hai đầu hồi thụt sâu vào trong hai mái chính. Mái này có lớp ngoài còn thêm một lớp nạp giống nh­ư ở vách nhà.


Mặt nhà sàn cao hơn mặt đất trung bình một mét, vách dựng nghiêng phía trên ra ngoài, hai đầu dốc có hình hai sừng thú. Mỗi đầu sàn nhà đều có một khoảng không gian ngăn cách với trong nhà, nếu ở đầu sàn này giành cho đàn ông tiếp khách thì ở đầu sàn kia giành cho phụ nữ.


Trong làng người Hrê, "già làng" có uy tín cao và đóng vai trò quan trọng. Dưới thời phong kiến, người Hrê nhất loạt đặt họ Đinh, gần đây người lấy họ Nguyễn, Hà, Phạm... Hình thức gia đình nhỏ rất phổ biến ở dân tộc Hrê


Người Hrê làm lúa nước từ lâu đời, kỹ thuật canh tác lúa nước của đồng bào tương tự như vùng đồng bằng Nam Trung bộ.


heo mọi được nuôi thả rông, ăn cây, cỏ


Phụ nữ Hrê đốn củi bó thành từng gùi và đem ra chợ bán hoặc đem về dự trữ cho mùa đông


Một quán bán hàng mang phong cách đặt trưng của dồng bào dân tộc, nhà tranh vách đất


Lúa không chỉ cho người ăn đâu nhé, heo ở đây cũng ăn lúa tất còn gà thích hiển nhiên rồi


những thửa ruộng trồng lúa nước của người Hrê, đa phần họ trồng lúa để làm nguồn thực phần dự trữ hơn là để bán, vì chất lượng cũng không cao và số lượng khá ít.


những người phụ nữ chăn trâu


Chưa tìm hiểu người dân tộc hrê có sống theo chế độ mẫu hệ hay không như thấy các công việc nặng người phụ nữ Hrê đều phải làm.


Bác ni không chịu cho chụp hình nên khi chụp bác ấy rất tức giận, hix


Người Hrê có biểu hiện giống người Kinh. Có cá tính tộc người song không rõ nét. Trước kia đàn ông Hrê đóng khố, mặc áo cánh ngắn đến thắt lưng hoặc ở trần, quấn khăn; đàn bà mặc váy hai tầng, áo 5 thân, trùm khăn. Nam, nữ đều búi tóc cài trâm hoặc lông chim.


Ngày nay, người Hrê mặc quần áo như người Kinh


Đến với buôn làng người Hrê ở Minh Long, Quảng Ngãi bạn cảm nhận được cái văn hóa của người kinh vẫn chưa xâm nhệp quá nhiều và đời sống của đồng bào ở đây. Hiện nay UBND tỉnh Quảng Ngãi đã có chính sách mở rộng phát triển du lịch cho vùng này, nhớ lại lần đi Sapa nhìn những em bé Hmong nói tiếng anh bồi, chéo kéo khách du lịch, không còn e ấp, ngại ngùng như ngày trước, mong sao khi hội nhập với cuộc sống hiện đại người Hrê sẽ không bị hòa tan, vẫn giữ được bản sắc văn hóa dân tộc, những nét đẹp mộc mạc làng quê.

Dù có muốn người Hrê cũng không thể tự mình quyết định được mà còn phải trông chờ vào cái tâm của những con người hữu trách.



(Viết tặng ku Nghĩa)
Theo : Blogger Quỷ cốc