Bình yên Đắc Lắc

Được đăng bởi Nghiêng 1 nhận xét
Khi thành phố vẫn ồn ào với dòng xe cộ nườm nượp, bước chân lên dải đất Tây Nguyên còn hoang sơ mà đằm thắm, ta thấy một thế giới khác, thế giới của sự bình yên và thanh thản. Chỉ có một màu xanh bạt ngàn của lá, sự trải dài tới mênh mông của những cánh rừng, hay những bụi cỏ dại phủ quanh khắp những chân đồi. Bức tranh thiên nhiên tuyệt vời và rộng lớn ấy, một lần đến và cảm nhận, bạn sẽ thấy đất nước chúng ta đẹp đến lạ, đẹp đến từng khoảnh khắc.

Đất Tây Nguyên trù phú trong hình ảnh những đồi cà phê. Còn Đắc Lắc - một phần linh hồn Tây Nguyên, mang trong mình những vẻ đẹp khác. Vẫn là những đồi cà phê bạt ngàn, xanh um khi nắng vàng, và đỏ ươm khi vào mùa vụ.



Trải dài trên những ngọn đồi là màu xanh mướt đẹp nao lòng.


Đồi bắp dập dờn trong những cơn gió chiều nhè nhẹ...


... hay đồi chuối với những đọt chuối non lả lướt trong nắng sớm.

Nhưng Đắc Lắc còn được nhắc tới với những ngọn thác hoang sơ hùng vĩ giữa đại ngàn. Những ngọn thác đẹp như giữa chốn thiên thai



Thác Ba Tầng với bọt tung trắng xóa, sức gió và hơi nước từ thân dòng thác ào ra đánh bạt những khóm lau, sậy, lồ ô mọc chìa ra từ sườn đá bên cạnh. Từ đỉnh thác tới mặt nước phía dưới, độ cao ước khoảng 30 mét, xếp hẳn theo ba tầng không đều nhau, chính điều đó đã giữ được dáng vẻ tự nhiên cho thác.



Những sợi nắng sáng đang lưỡng lự hắt từ sau lưng thác trở về phía trước khiến dòng nước trắng xóa thêm sắc lấp lánh. Đứng tận rẫy cà-phê cách suối gần 200m, hơi nước vẫn bay theo, tạo cảm giác mát mẻ, khoan khoái.

Rời xa những thác nước ào ào chảy, trắng xóa cả góc trời. Tôi tìm đến sự bình yên bên hồ Lak. Dòng nước trong xanh, yên ả. Tâm hồn con người cũng theo đó mà thảnh thơi, bớt suy tư về cuộc sống ồn ã.



Một màu xanh chảy ngút ngàn theo gió, theo nắng. Sự yên bình không phải ở đâu tìm cũng thấy. Dạo quanh hồ Lắc, thấy sự êm đềm chảy tràn trong tâm hồn. Và ngắm đỉnh núi Chư Yang Sin xanh mờ xa viền đường chân trời.



Đồng ruộng tươi xanh vừa bừng tỉnh sau những cơn mưa hè như đẹp đẽ hơn, tươi mới hơn. Cảnh của sự bình yên...

Đến Đắc Lắc, cùng chiêm ngưỡng Biệt điện Bảo Đại hiện ra bên hồ Lăk với ngôi nhà mang kiến trúc nhà sàn được vua Bảo Đại cho xây dựng vào năm 1949 làm nơi nghỉ ngơi, săn bắn, thưởng lãm cảnh núi rừng.



Một nơi dừng chân lý thú sau những ngày mỏi mệt. Từ đây, phóng tầm mắt ra xa có thể thấy cả một thiên nhiên hoang sơ, xanh thẳm bởi núi, bởi rừng.

Cách không xa đó là đồi Đức Mẹ Giang Sơn, với lợi thế là cao gấp đôi đồi Biệt điện Bảo Đại nên tầm nhìn vươn đến những cảnh ngoạn mục hơn bên dưới chân đồi.


Tượng Đức Mẹ xây dựng từ năm 1973 to bằng người thật, mang dáng dấp của người miền cao

Dưới chân đồi, những gam màu sơn thủy trải ra trước mắt. Dòng sông đẫm màu phù sa uốn lượn giữa đồi núi và nương lúa xanh nõn, những cánh rừng già chen với vạt đồi đỏ màu đất bazan chở nặng những vườn cà phê bạt ngàn, vài sợi khói lam chiều phảng phất từ bếp nhà nơi chân núi mờ xa...

Nếu muốn tìm nơi thư thái tâm hồn, thử đến với Đắc Lắc và cảm nhận...

Từ Blog của kiramoon
Cafe EMI là một quán cafe đẹp mà không ít các bạn trẻ Ban Mê Thuột đã từng đến. Toạ lạc trên đường Nguyễn Đức Cảnh, gần ngã tư NĐC và Trần Phú, quán nổi tiếng không chỉ đẹp mà giá cả ở đây cũng khá dễ chịu (6000đ/ 1ly cafe sữa đá), phong cách phục vụ tận tình chu đáo...


Quán gồm 4 tầng: tầng hầm hơi ẩm thấp nhưng khá mát mẻ thích hợp cho những ai muốn vào lướt web mà không gây quá nhiều sự chú ý.


Tầng 1 khá mát mẻ, kiến trúc thoáng mát với giếng trời thông suốt từ tầng thượng xuống. trang trí nội thất không quá cầu kỳ nhưng khá lạ mắt


và, giếng trời với vườn treo


Tầng 2 hơi bí một chút nhưng không kém phần dễ chịu


Đặc biệt trên tầng 2 có khu vựa lan can được trang trí bằng các loại cây leo, giỏ treo đẹp mắt, thoáng mát và đặc biệt rất thích hợp để uống buổi sáng sớm.

Dọc theo quốc lộ 20 từ thành phố Đà Lạt đến huyện cuối cùng của Tỉnh Lâm Đồng có nhiều cảnh đẹp làm mê hồn người. Độc giả Lê Thanh Thủy chia sẻ những bức hình đã chụp được.


Đà Lạt hoàng hôn.


Sau cơn mưa.


Đồng lúa vàng.


Thung lũng vắng.


Thung lũng xanh.

Lê Thanh Thủy

Thác Pongour hùng vĩ

Được đăng bởi Nghiêng 0 nhận xét
Pongour là ngọn thác nổi tiếng đẹp mơ màng thuộc vùng Nam Tây Nguyên, từng được người Pháp đánh giá là ngọn thác “hùng vĩ nhất Đông Dương”. Ảnh thác nước được bạn Le Van Son chia sẻ.

Khoảng 60 năm về trước, vua Bảo Đại lúc đứng bên Pongour đã phán rằng “Nam thiên đệ nhất thác” (nghĩa là thác nước hùng vĩ nhất trời Nam). Đến năm 2.000, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch công nhận nơi đây là di tích lịch sử và thắng cảnh quốc gia.

Thác cách Đà Lạt chừng 50km, nên nếu ghé Đà Lạt, du khách thường chọn Pongour là địa điểm dừng chân thú vị. Nếu đi từ TP HCM trên quốc lộ 20 hướng Đà Lạt đến cây số thứ 260, du khách rẽ trái đi thêm 6 km trên con đường trải nhựa, hai bên đường là khung cảnh khá yên bình và nên thơ. Người dân tộc địa phương còn gọi là thác Bảy Tầng bởi dòng thác chảy qua hệ thống đá bậc thang 7 tầng với độ cao gần 40m.

Khung cảnh thiên nhiên nơi đây vẫn còn lưu giữ được nét hoang sơ. Bao quanh thác là khu rừng nguyên sinh có diện tích khoảng 2,5 ha với thảm thực vật đa dạng, phong phú. Nơi đây còn rất nhiều cây cổ thụ, muông thú sinh sống. Thấp thoáng đâu đó bạn có thể bắt gặp những giỏ lan rừng đẹp mắt.

Cách chân thác khoảng 200m về phía hạ nguồn là vách đá sừng sững dài khoảng 100m, cao hơn 70m. Vách đá phủ rêu, lởm chởm dễ cây nhìn tựa bức tường thành bị lãng quên hàng thế kỷ. Nơi đây được gọi là thảm én bởi bề mặt của vách đá có nhiều khe nên hàng năm khoảng đầu hè có hằng sa số chim én chọn nơi đây làm tổ và sinh sống. Đến hết mùa hè, đàn chim én lại bay trở về quê hương.

Nếu để ý du khách sẽ thấy trên bờ thác có ngôi nhà nhỏ gọi là Vọng lâu nơi ngày xưa vua Bảo Đại nghỉ chân ngắm thác, thưởng ngoạn thiên nhiên trong những dịp đi du hành và săn bắn.

So với các hệ thống thác dọc quốc lộ 20 thì Pongour vẫn là thác được nhiều du khách ghé thăm nhất.


Dù không còn hung vĩ như xưa nhưng thác vẫn mang vẻ đẹp nên thơ.


Nước tung trắng xóa.


Thác có nhiều tầng.


Vách đá sừng sững.


Con người nhỏ bé giữa thiên nhiên.


Dưới chân thác.


Thiên nhiên hoang sơ.


Quang cảnh trên con đường vào thác.


Làng quê yên bình.


Rừng nguyên sinh.


Với thảm thực vật phong phú.

Le Van Son

Khám phá dòng thác chết

Được đăng bởi Nghiêng 0 nhận xét
Pongour là một trong những dòng thác nổi tiếng nhất Tây nguyên. Nhưng từ tháng 1-2008, dòng thác này đã “chết” bởi nguồn nước phía thượng lưu đã bị chặn bởi thủy điện Đại Ninh.

Câu nói “khi Pongour nhiều nước có vẻ đẹp riêng, bây giờ khô nước có vẻ đẹp khác” của ông bạn chụp ảnh dạo hơn năm năm ở Pongour đã thôi thúc tôi lên đường…


Mặc dù Ponguor đã "chết" nhưng vẫn có không ít du khách đến tham quan. Đỉnh thác kiệt nước để thanh niên nam nữ có dịp chơi trò leo vách đá

Truyền thuyết kể rằng ngày xưa giữa rừng già mênh mông của cao nguyên Lâm Đồng ngày nay có một nữ tù trưởng dân tộc K’ho rất xinh đẹp, tên là Kanai. Có tài chinh phục thú dữ, nàng đã thuần dưỡng được bốn con tê giác to lớn khác thường có thể dời non, ngăn suối, khai phá nương rẫy và sẵn sàng xung trận chiến đấu chống kẻ thù để bảo vệ buôn làng. Nhờ đó buôn làng được bình yên no ấm.

Cho đến một ngày rằm tháng giêng năm nọ, nữ tù trưởng đột nhiên từ trần. Bốn con tê giác thương tiếc người chủ xinh đẹp mà ngày đêm không rời Kanai nửa bước, chúng không buồn ăn uống để chết theo chủ. Sau một đêm, dân làng rất ngạc nhiên khi thấy nơi nàng nằm trở thành một dòng thác đẹp tuyệt trần. Dân làng cho rằng suối tóc của nàng Kanai đã biến thành dòng thác và sừng của 4 con tê giác biến thành đá xếp thành bậc cấp từ đỉnh xuống đáy thác.

Có nhiều tài liệu cho rằng người dân tộc quanh vùng dựa theo truyền thuyết đã đặt tên dòng thác là Pongour có nghĩa tiếng Việt là “sừng tê giác”. Cũng có nhiều tài liệu cho rằng khi xâm chiếm Việt Nam, người Pháp đã đặt tên thác là Pongour có nghĩa là “ông chủ của vùng đất sét trắng”.

Từ Đà Lạt, ngồi trên chiếc Dream 100cc, theo quốc lộ 20 uốn lượn qua những đồi thông, những vườn hoa và những thị trấn, những đồi chè và cà phê, sau một giờ vượt 41km, đã thấy bên lề đường bên phải bảng hiệu lớn chỉ dẫn đường vào thác Pongour. Thêm 6 km vắt qua những đồi núi lưa thưa cây, những nông trại chăn nuôi trâu bò, ngay trước mắt tôi là cổng bán vé tham quan thác Pongour chắn ngang đường.

Đi bộ trên con đường lát gạch khoảng 400m vòng cung theo sườn một ngọn đồi rợp bóng cây dẫn đến gần chân thác, ngước nhìn lên đỉnh, dòng thác rộng hơn 100m nhưng chỉ có những khe nước nhỏ chảy từ đỉnh thác xuống những bậc đá như những bậc cấp dành cho bước chân của những gã khổng lồ.


Dọc theo vách thác bên hữu ngạn là vườn kiểng thiên nhiên với nhiều cổ thụ xòe rễ chùm ôm lấy đá tảng

Đứng trên sừng tê giác

Có hàng trăm thanh niên nam nữ người Việt và chục khách Tây từ dưới chân thác men theo những bậc đá để leo lên đỉnh cao chừng 40m so với chân thác. Một thanh niên người địa phương bảo tuy dòng thác gần như cạn kiệt nhưng hình như nhiều người vẫn thích đến đây. "Hôm nay là ngày rằm nên có nhiều người đến hơn". Năm nào cũng vậy, cứ đến rằm tháng giêng âm lịch, hàng chục dân tộc sống quanh vùng đã kéo hàng vạn người đến thác trẩy hội tưởng nhớ vị nữ tù trưởng xinh đẹp và nhân đức.

Tôi xách giày hòa cùng dòng người leo lên thác. Cứ mỗi đoạn chừng 5m, tôi dừng lại quan sát toàn cảnh thác, bởi muốn nhìn dòng thác ở độ cao khác nhau. Chỉ cần gần 10 phút, vừa leo vừa ngắm cảnh là đã leo tới đỉnh thác. Trong lúc đó, không ít chàng trai cô gái cứ để nguyên quần áo “xông” vào những dòng nước và phấn khích la hét vui vẻ.


“Xông” vào những tia nước không quá nguy hiểm là trò khoái nhất đối với lữ khách khám phá thác "chết"

Đứng chênh vênh trên đỉnh thác, cảm giác thích thú như càng dâng lên khi ví dưới chân mình là những sừng tê giác khổng lồ. Ở đó, cách đây hàng ngàn năm như đã có một đôi thần kỳ cầm con dao khổng lồ giơ lên thấu trời rồi băm một nhát thật mạnh làm quả núi toác ra làm đôi để dòng nước theo đó mà chảy.

Dọc hai bờ vách chỉ vài mảng được cây rừng phủ gần kín, còn lại thẳng đứng như hai bức tường bao bọc lòng thác rộng khoảng 2ha chỉ toàn đá và đá. Men theo vách thác bên phải xuống hạ lưu 500m, có cảm giác như đi giữa vườn kiểng thiên nhiên, bởi những cây cổ thụ và cây rừng cứ như mọc ra từ đá. Qua vách bên trái, trở lên thượng lưu là những đoạn vách đá với đầy hình thù và rêu rong như những bức tường thành cổ đã bị con người bỏ quên hàng ngàn năm.


Pongour hùng vĩ cuồn cuộn âm vang núi rừng ngày nào, giờ chỉ có những khe nước róc rách


Ở góc độ này thấy Pongour được tạo bởi những phiến đá tương đối bằng phẳng xếp thành bậc cấp nên người dân quanh vùng còn gọi là thác bảy tầng


Cách đỉnh thác chừng 100m, bên tả ngạn có một đoạn vách trông như ngôi tháp cổ đã bị con người bỏ quên hàng ngàn năm bị chôn vùi hai phần trong bờ thác


Dưới chân vách tả ngạn có những cây kiểng ấn tượng


Vách tả ngạn có vài đọan như những bức tường thành cổ

Trên một lối đi khác bị cây rừng che khuất, trên bờ thác là vọng lâu có nơi ngày xưa từng là nơi nghỉ chân của vua Bảo Đại (1932-1945) trong những dịp ngài đi du hành và săn bắn. Ngôi nhà được Công ty du lịch Đất Nam xây dựng lại năm 2003.


Vọng lâu xây theo mô hình vọng lâu mà vua Bảo Đại từng đứng ngắm cảnh tại thác Pongour. Đứng trên vọng lâu này nhìn thấy toàn cảnh thác

Đứng trên vọng lâu nhìn toàn cảnh dòng thác “chết”, mới thấy hai bên bờ thác rừng cũng đã “chết” tự bao giờ. Đồi núi trùng điệp xung quanh thác đã bị con người đốn trọc, chỉ còn 2,5 ha rừng chia đều cho hai bờ thác trông như hai bờ ria mỏng tanh của một cái miệng khổng lồ.

Phong cảnh vẫn đẹp, nhưng nhìn lòng thác chỉ có những khe nước nhỏ chảy ngoằn ngoèo giữa những phiến đá bằng phẳng và những tảng đá lớn nằm ngổn ngang, cảm giác tiếc nuối cho quá khứ vang danh của Pongour cứ dâng trào. Suối tóc của nữ tù trưởng xinh đẹp trong truyền thuyết xưa nay chỉ còn sót lại... vài cọng tóc!

Từ thành phố Đà Lạt đi quốc lộ 20 theo hướng Dầu Giây, qua 41km là gặp km 191, đi thêm 400m gặp ngã ba Phú An, rẽ phải đi thêm 6km đến thác Pongour thuộc ấp Phú Hội, xã Tân Hội, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng.

Lịch sử ghi lại rằng khi xâm lược Việt Nam, người Pháp đánh giá Pongour “hùng vĩ nhất Đông Dương”. Khoảng 60 năm về trước, ông vua rất mê săn bắn Bảo Đại lúc đứng bên Pongour đã phán rằng “Nam thiên đệ nhất thác” (nghĩa là thác nước hùng vĩ nhất trời Nam).

Đến năm 2000, Bộ Văn hóa - thể thao và du lịch công nhận dòng thác Bảy Tầng là di tích lịch sử và thắng cảnh quốc gia. Nhiều nghệ sĩ nhiếp ảnh đã đến dòng thác này “đốt” phim, nhiều người cũng không phủ nhận đây là một trong những dòng thác hùng vĩ nhất Tây nguyên. Dĩ nhiên, Pongour là một trong những thác thu hút khách du lịch nhiều nhất so với hàng chục dòng thác dọc theo quốc lộ 20.


Bài, ảnh: NGUYỄN ĐĂNG KHOA
Theo : TTO
Nếu có dịp đến với Tây nguyên hùng vĩ, mời bạn ghé thăm hồ Tơ Nưng ( còn gọi là Biển Hồ ) một điểm du lịch hấp dẫn của tỉnh Gia Lai.



Biển Hồ cách trung tâm thành phố Pleiku khoảng 6 km về phía Bắc, nguyên là một miệng núi lửa ngừng hoạt động từ rất lâu. Hồ Tơ Nưng có hình bầu dục, diện tích 230 ha, là một trong những hồ đẹp nhất Tây nguyên, khi gió to thường có sóng lớn nên được gọi là Biển Hồ. Còn người địa phương gọi hồ Tơ Nưng có nghĩa là biển trên núi.

Con đường dẫn xuống hồ đẹp như tranh, hai bên là những rặng thông xanh ngắt. Cuối con đường, leo lên các bậc tam cấp bằng đá, du khách sẽ đặt chân vào ngôi nhà lồng rất thơ mộng được xây trên một đồi cao tiếp giáp hồ. Nước hồ đầy ắp, trong xanh có thể nhìn rõ từng đàn cá bơi lội. Những chiếc thuyền độc mộc lướt trên mặt hồ thật êm ả. Xung quanh hồ là cây cối và các loài hoa khoe sắc, ong bướm dập dìu, tiếng chim hót lảnh lót thật vui tai . Phong cảnh nơi đây thật là ngoạn mục.

Biển Hồ thật đẹp và quyến rũ, nhất là những ngày đẹp trời. Giữa mùa nắng nóng oi nồng mà ở đây thật là dể chịu: không khí trong lành và mát rượi. Đứng trước trời nước bao la của hồ, tôi nhớ đến câu thơ " Ngọn gió nóng qua sông thành ngọn gió mát ". Qủa thực Biển Hồ đã hấp thụ những cơn gió nóng nực để đem đến cho cả một vùng rộng lớn những cơn gió mát lành. Biển Hồ không chỉ là nguuồn cung cấp nước sinh hoạt, nước cho cây trồng và vật nuôi cho một vùng rộng lớn mà còn cung cấp cho dân phố núi hàng trăm tấn cá, tôm mỗi năm. Nguồn lợi tự nhiên mà Biển Hồ mang lại vô cùng to lớn và quan trọng, nhất là đối với vùng cao nguyên ở độ cao gần ngàn mét so với mặt biển và hiếm nước. Biển Hồ với nhiều góc độ nổi lên như một viên ngọc bích giữa mênh mông đất đỏ Tây Nguyên.

Biển Hồ gần quốc lộ 14, thuận tiện cho khách đến tham quan. Đứng bên hồ, du khách có thể phóng tầm mắt để nhìn bao quát cả một vùng cao nguyên : Đây là Nông trường chè Biển Hồ, kia là thành phố Plei ku. Xa xa là những cánh rừng bạt ngàn, những ngọn đồi uốn lượn trập trùng. Du khách sẽ gặp ở đây những ngôi nhà rông cao vút, những con người Tây nguyên rắn chắc và cởi mở ...
Trong vòng bán kính 6 km về hướng nam là núi Hàm Rồng. Hàm Rồng là dương, dương từ khí núi, hiên ngang như tấm bình phong chắn gió, Ngược lại Biển Hồ cũng là một miệng núi lửa nhưng khác là âm sâu xuống lòng đất. Các nhà khảo cổ học đã thám sát, thăm dò và khai mở trang sử từ lòng đất này cho chúng ta biết về văn hoá biển hồ - nền văn hoá đặc sắc thời tiền sử...
Biến Hồ - một thắng cảnh đẹp của Gia Lai, một cảnh quan môi trường lý tưởng, một điểm du lịch lý thú của Tây Nguyên. Đến đây, du khách được soi bóng mình lồng bóng núi, bóng mây trên mặt gương Biển Hồ và được chiêm ngưỡng một kỳ quan của thiên nhiên - Biển trên núi


Đường xuống nhà lồng hóng gió Biển Hồ



Nhà lồng hóng gió tại Biển Hồ





Biển Hồ ( chụp nhiều góc độ và thời gian khác nhau )


Ruộng lúa sát mép Biển Hồ


Hoa Cúc quỳ và rừng thông bên Biển Hồ

Nguyễn Xuân Tư
nguyenxuantu.vnweblogs.com
Bức tường nhà thờ hoang phế còn sót lại giữa đồng lúa xứ núi Cu Kuyn – Dăk Lăk đã khiến cho nhiều khách lạ phải dừng chân đắm mình trong xúc cảm hoài cổ. Phế tích này cách Buôn Ma Thuột 25km, theo tuyến quốc lộ 27 đi sang cao nguyên Lâm Viên.

Trong lịch sử giáo phận Buôn Ma Thuột còn ghi: đây là nhà thờ của người theo đạo Thiên Chúa di cư từ vùng Bùi Chu, Hưng Hoá vào định cư bên dòng Krông Ana hoang dại của cao nguyên Dăk Lăk. Chính những cư dân nông nghiệp cần cù đã biến Cu Kuyn từng trở thành vựa lúa của vùng Buôn Ma Thuột lúc bấy giờ.

Ngôi nhà thờ cũ này được xây năm 1960 theo kiến trúc Gothic vẫn thường thấy với đầu vút cao, mái vòm ngày nay chỉ còn một bức tường phế tích mà người dân ở đây, tuy có ngôi nhà thờ mới khang trang, vẫn không thể phá đi.

Vẻ đẹp của hoang phế trước thời gian


Nhìn những đống đổ nát và lở lói gạch đất, ai cũng có thể đoán biết ngay ngôi nhà thờ đã đi qua những trận chiến khốc liệt của vùng Tây Nguyên. Nhưng không phải ai cũng cảm nhận được cái sức mạnh bên trong – linh hồn của không gian kiến trúc tôn giáo này lại có thể trở thành một nhân chứng tiều tuỵ mà kiên cường như thế trước sức tàn phá lạnh lùng của thời gian.

Mỗi ngày, có 50.000 người mua vé đến tham quan một vách tường của phế tích nhà thờ thánh Phaolô ở Macau. Mỗi ngày, cỏ cây dại vẫn nhiệt tình leo phủ lên trên những bức tường đổ giữa đồng ở Cu Kuyn để lắng nghe gạch đất kể câu chuyện về hoang phế, cái đẹp mang một diện mạo đổ nát.


Lòng nhà thờ đã sụp đổ


Những góc tường vỡ


Toàn cảnh nhà thờ hoang phế còn sót lại giữa đồng lúa xứ núi Cu Kuyn – Dăk Lăk

Bài và ảnh Nguyễn Vinh
Theo : Saigontiepthi

NghiengVietnam : Nhìn mấy bức ảnh thấy quen quen mới nhớ ra là mình đã từng nhìn thấy trên Flick. Nhưng ôi thôi!xem từ ngày nảo ngày nào lại quên không Bookmarks lại rồi. Giờ tìm lại History mà mò kim. Hehe! nhưng cuối cùng thì vẫn mò được. Mấy tấm ảnh HDR (quá đã!) của thánh đường nhưng tác giả bức ảnh chú thích là thuộc tỉnh Đăk Nông,phải chăng là trước khi tách tỉnh???


Ảnh Mr. dEvEn


Ảnh Mr. dEvEn


Ảnh Mr. dEvEn

(Nghieng : Lưu về máy ảnh khổ lớn tại đây : Ảnh 1 Ảnh 2 Ảnh 3)

Mr. dEvEn : Thánh Đường Giang Sơn nằm tại Trấn Giang Sơn Tĩnh Đắc Nông trong 1 khu vực thường xuyên bị lũ tàn phá quanh năm ... Kiến trúc tòa nhà thờ hiện chỉ còn phần mặt tiền phía trước do đã bị lũ tàn phá hoàn toàn phần còn lại mà người dân khu này sống thô sơ mộc mạc chưa thể xây dựng lại được ... Trong 1 lần đi ngang qua nhìn thấy, tôi dừng lại và nghĩ rằng đây có lẽ là 1 trong những ngôi nhà thờ cổ đẹp nhất là độc đáo duy nhất Việt Nam ta, khong nghĩ ngợi thêm sẵn chân ba và túi máy ... 1 vài pic HDR đã ra đời tại đây !!!