Nếu em dịu dàng hơn một chút, nếu em yếu đuối hơn một chút, tình cảm anh dành cho em có lẽ sẽ nhiều hơn.



Tôi sinh ra trong một gia đình có ba chị em gái. Thật không may mắn vì ba tôi rất phong kiến và rất thích con trai. Nghe ông nội kể lại, lần mang thai tôi, ba mẹ đã rất kì vọng cái thai là con trai, thế nhưng… lại là tôi - con gái. Có lẽ vì kỳ vọng ấy, nên ngay từ lúc tôi chưa chào đời, sự mong mỏi của bố mẹ đã được nhem nhóm. Từ quần áo, đồ chơi cho đến cái tên của tôi, tất cả đều thuộc sở hữu của con trai.

Sau này tôi lớn lên và tới tuổi đi học, tôi toàn chơi với con trai, cũng bởi vậy, những trò chơi của tôi chẳng nhuốm chút sắc màu nữ tính, nào là đá banh, là học võ, bắn bi… Thoạt nhìn, chắc hẳn mọi người sẽ tưởng tôi là con trai, bởi vì thật sự tôi không giống con gái một tí nào, trừ nước da trắng hồng ngay từ lúc mới lọt lòng mẹ.

Lên đến cấp 3 - Thời khắc diệu kỳ tưởng như sẽ thay đổi cuộc đời tôi. Tôi được để tóc dài và mặc váy đi học. Lần đầu tiên tôi được làm con gái trong mắt mọi người, ít nhất là tôi thấy vậy. Dần dần ba mẹ cũng miễn cưỡng chấp nhận điều đó.

Rồi tôi thi đỗ vào một trường đại học, nơi đó tôi đã gặp anh, một người khiến tôi thấy mình thực sự may mắn. Nhưng rồi anh đến với niềm vui hạnh phúc bao nhiêu, thì khi anh ra đi, anh cũng không quên mang theo tất cả. Một nỗi buồn đọng lại đủ lớn để tôi biết mình cần mạnh mẽ và trưởng thành hơn.

Người ta thường nói tình đầu chẳng mấy khi được là tình cuối, nhưng tới khi gặp anh tôi mới hiểu, mới tin điều ấy. Có rất nhiều lí do để tan vỡ một cuộc tình , nhưng với tôi, những lý do ấy chỉ là sự biện mình cho cảm giác của chính mình, đó là khi một trong hai người không còn yêu nhau nữa. Và tôi - trông giống một thằng con trai, có lẽ đấy là lý do khiến anh ngày một chán nản, bỏ cuộc và không còn yêu tôi nữa.

Người ta cũng từng nói, cái gì đến rất nhanh thì đi cũng rất nhanh. Anh cũng vậy, đến và đi còn nhanh hơn cả một giấc mơ. Nếu chỉ là một giấc mơ, thì tại sao khi tỉnh giấc tim tôi lại cảm thấy đau như muốn nổ tung ra như vậy chứ? Thật ngạc nhiên nếu như các bạn biết được rằng lần đầu tiên tôi đã gặp anh ở đâu, đó là trong sân bóng. Và sau này, cũng chính tại sân bóng ấy, tôi đã rất muốn nói với anh rằng “đừng đi” nhưng sao không thể nào nói nên lời, thế nên tôi chỉ biết đứng lại lặng nhìn bước chân anh xa dần.

Ngày đang hẹn hò, tôi biết đã không ít lần anh buồn vì tôi. Bởi anh thường bị bạn bè trêu chọc là có cô bạn gái quá mạnh mẽ và "cá tính" đến mức nam tính. Thực sự, hình dáng bề ngoài thì có thể nhanh chóng thay đổi được, nhưng tính cách, đã ăn sâu vào máu thịt, rất khó từ bỏ và thay đổi.

Anh từng hỏi tôi rằng: “Em có thật sự là con gái không”. Tôi trả lời: “Nếu không phải thì anh có thích em không?” Đó chỉ là một lời nói đùa thôi, không ngờ sau đó tôi lại nhận được câu trả lời khiến tôi phải suy nghĩ rất nhiều: “Nếu em dịu dàng hơn một chút, nếu em yếu đuối hơn một chút, tình cảm anh dành cho em có lẽ sẽ nhiều hơn”. Tôi tự hỏi thế bây giờ tình cảm của tôi và anh thật sự là gì? Chẳng lẽ chỉ đơn thuần là tình bạn thôi sao? Sao trong tình càm anh dành cho tôi lại có nhiều chữ “nếu” đến như vậy?

Không chỉ là lời nói, anh và tôi cũng rất ít khi nắm tay nhau, đơn giản anh giải thích: “Sao tay em lại cứng và thô ráp đến như vậy?”. Anh khiến tôi thực sự lúng túng. Tôi im lặng. Tôi tự hỏi nếu yêu thật lòng thì chuyện đó có đáng để anh phải buồn, phải rời xa đôi bàn tay tôi không? Cho dù em mạnh mẽ, cho dù em không được dịu dàng, cho dù tay em không được mềm mịn và xinh đẹp, nhưng anh biết không? Em có nhiều hơn thế, em có một trái tim ấm áp, một tấm lòng nhân hậu và một tâm hồn trong sáng. Chẳng lẽ một cô gái như vậy vẫn chưa đủ, chẳng lẽ con gái trên thế giới này không dịu dàng thì không thể tìm thấy được tình yêu chân thành sao?

Nhất định tôi sẽ sống thật tốt, để một ngày anh nhìn lại sẽ hối hận vì đã không chọn tôi, sẽ hối hận vì sự bảo thủ, phong kiến và những định kiến anh tự áp đặt lên chính mình.

Nếu cho tôi lựa chọn lại một lần nữa. tôi sẽ vẫn làm như thế, sẽ giấu từ “ đừng đi” ở tận đáy lòng mình. Bởi vì tôi sẽ không bao giờ thay đổi bản thân vì một người không biết trân trọng mình. Nếu thời gian quay trở lại, tôi vẫn sống như thế, vẫn là tôi với những gì tôi có.

Như Dân
iOne

.blue room

Được đăng bởi Sol 0 nhận xét


Em đau mỗi khi nhón chân bước vào thế giới của anh ấy. Phải làm sao đây?

Nàng bỏ lại trong hộp thư tôi một tin nhắn như vậy. Dở khóc dở cười. Trót đóng vai một cha cố mọi-sự-vô-thường, chuyên chăm sóc an ủi phần hồn cho nàng bấy lâu nay, giờ chẳng lẽ lại thú nhận một sự thật đau lòng: “Chịu thôi, anh cũng vậy. Anh cũng luôn đau nhói mỗi khi nhón chân bước vào thế giới của một người. Chúng ta đều là lũ trộm nhát gan lúc nửa đêm.”

Internet thật là tiện lợi. Ta dễ dàng lẻn vào bên trong “ngôi nhà” của một ai đó, ngắm nghía cho thỏa thích những thứ cần phải ngắm nghía rồi lẳng lặng bỏ đi mà không lo đánh rơi lại dù chỉ là một mẩu ADN. Bằng cách đó, ta dõi theo cuộc sống của những người ta đã từng yêu thương, và cho đến giờ (có lẽ) vẫn còn yêu thương nhưng đã bị (hoặc tự mình) tước đoạt đi cái quyền được bày tỏ lòng yêu thương, sự quan tâm đối với người đó.

Một cái status cho biết em đang bị sốt. Một cái note đầy những ký tự u buồn cho biết em đang trầm cảm. Những tấm hình chụp em với nụ cười như hoa đào sau cơn mưa, .v..v.. Mỗi lần nhón chân bước vào thế giới của em là một lần tim anh nổi bão tố. Muốn nhắc em phải biết tự chăm sóc bản thân mình, muốn nói một hai lời động viên, muốn khen hình em chụp thật là đẹp. Nhưng trộm có quy tắc của trộm. Và đã là trộm thì không có quyền được lên tiếng khi đang đột nhập nhà người ta.

Tôi tự hỏi điều gì đáng sợ nhất trên đời này? Là khi bất lực nhận ra mình ngày càng mất nhiều thời gian hơn để tái dựng lại trong tâm trí một hình bóng tưởng chừng không thể nào quên được. Hay là khi bẽ bàng nhận ra mình đã hoàn toàn không còn tồn tại trong cuộc sống của một người mà mình (đã từng) hết lòng yêu thương?

Ta tìm gì trong những câu status ấy, trong những dòng note ấy, trong những tấm hình ấy? Đau lòng khi thấy người ta có một cuộc sống mới bình yên và hạnh phúc. Hay vui sướng khi thấy người ta vẫn còn khổ đau vì những chuyện đã qua?

Hai năm sau lần cuối cùng nói chuyện, mà thực chất là ngồi lặng im nghe em kết án tử hình mấy chục lần không thương tiếc, tôi vẫn luôn nghẹn lời mỗi khi đứng một mình trong ngôi nhà của em. Nó vẫn đập những nhịp đập phập phồng. Nó vẫn được update hàng ngày, hàng giờ. Nhưng không có cách nào để tôi thực sự trông thấy em, thực sự chạm được vào em thêm một lần nữa.

MINH ĐỨC
Nguồn Bình minh mưa

Chả sợ gì, chỉ sợ già

Được đăng bởi Nghiêng 0 nhận xét
Những điều thân thuộc trên, cứ ngỡ như là hôm qua… vậy mà đã đều trên chục năm có lẻ…

Tất cả đàn ông đều đểu

Được đăng bởi Nghiêng 0 nhận xét


1. Trưởng phòng điều vận đầu máy xe lửa, lão già Miskin, gọi cô nhân viên đánh máy chữ Nina Riadnova vào phòng làm việc của mình và chìa ra hai tập tài liệu, bảo cô đánh máy lại sạch sẽ.

Khi Miskin trao hai tập giấy cho Nina, ông ngó cô chằm chằm; nhờ ánh dương quang, lần đầu tiên ông mới được trông thấy cô thật rõ ràng.

Trước mặt ông là một cô gái tầm thước, phổng phao, ngực cao vổng. Gương mặt xinh đẹp trắng hồng của cô toát ra vẻ thản nhiên, chỉ trong đôi mắt mới thỉnh thoảng ánh lên những đốm lửa màu xanh sẫm.

Miskin bước đến gần sát bên cô và nói:

- Thế này, nhờ cô... đánh máy mấy tờ giấy này. Tôi không làm phiền cô chứ?

- Tại sao ạ? - Nina hơi ngạc nhiên. - Cháu được trả lương là để làm việc ấy mà.

- Thế, thế... lương. Đúng vậy, lương. Cô đánh máy có đau ngực không? Thật đáng buồn để bộ ngực đẹp như thế kia lại bỗng nhiên bị đau.

- Ngực cháu không bị đau gì cả.

- Tôi rất mừng. Cô có lạnh không?

- Tại sao cháu lại có thể lạnh được ạ?

- Áo ngoài của cô mỏng và trong suốt thế này... Kìa, đấy, nhìn rõ cả cánh tay. Đôi tay cô đẹp quá. Cơ trên tay cô có săn chắc không?

- Để tay tôi được yên!

- Cưng... một phút nào... khoan... Sao lại giằng ra thế? Để anh xem, tay áo mỏng quá...

- Sao ông dám! Bỏ tay ra... Tôi đau... Đồ đểu!

Nina Riadnova vùng ra khỏi đôi tay gân guốc của lão già Miskin, chạy vào gian phòng lớn, nơi những nhân viên khác của phòng điều vận đang làm việc.

Tóc cô bị xô lệch sang bên, tay trái cô, chỗ phía trên khuỷu, đau âm ỉ, khó chịu.

- Đồ mất dạy, - Nina rủa thầm. - Ta sẽ không bỏ qua chuyện này đâu!

Cô đậy vỏ lên chiếc máy chữ, mặc áo khoác ngoài, rời khỏi nơi làm việc; khi đã ra ngoài phố, cô dừng lại trên vỉa hè, ngẫm nghĩ: "Mình phải đến gặp ai nhỉ? Đến luật sư vậy".


2. Luật sư Iazưtrnicov ngay lập tức tiếp Nina và nghe cô kể rất chăm chú.

- Đểu đến thế là cùng! Mà lại già nữa kia đấy! Bây giờ cô muốn gì? - luật sư Iazưtrnicov dịu dàng hỏi cô.

- Có thể tống lão đi Xibiri được không? - Nina hỏi.

- Xibiri thì không được... Nhưng khởi kiện bắt hắn ta phải chịu trách nhiệm nói chung thì được.

- Thì anh khởi kiện đi.

- Cô có nhân chứng không?

- Tôi là nhân chứng đây! - Nina đáp ngay.

- Không được, cô là người bị hại. Nếu như không có nhân chứng thì cô có dấu vết xâm hại nào không?

- Tất nhiên là có. Lão ta xâm hại tôi rất thô bỉ. Bóp chặt lấy tay tôi. Có lẽ bây giờ vẫn còn vết tím bầm.

Luật sư Iazưtrnicov trầm ngâm, nhìn bộ ngực lộng lẫy của Nina, nhìn cặp môi đẹp và đôi má ửng hồng - một giọt nước mắt nhỏ trào ra và chảy dài bên má của cô gái.

- Cho tôi xem tay nào, - luật sư nói.letnot2zn[1].jpg

- Ở chỗ này, trong áo ấy.

- Nhưng phải cởi áo ra.

- Nhưng anh không phải bác sĩ, mà là luật sư, - Nina ngạc nhiên.

- Điều đó không có ý nghĩa gì hết. Chức năng bác sĩ và chức năng luật sư gần nhau đến mức nhiều khi chúng hòa lẫn vào với nhau. Cô có biết bằng chứng ngoại phạm là gì không?

- Không, tôi không biết.

- Ấy thế đấy. Để xác định tội phạm, tôi trước hết cần phải xác định bằng chứng ngoại phạm của cô. Cởi áo ra.

Nina đỏ mặt, thở dài, vụng về tháo mấy cái móc khuy áo và kéo một bên vai áo xuống.

Luật sư giúp cô cởi áo. Khi cánh tay mềm mại trắng hồng của Nina lộ ra với một chỗ lõm nhỏ nơi khuỷu, luật sư đưa mấy ngón tay sờ lên chỗ có vết đỏ gần bờ vai trắng hồng và lịch thiệp nói:

- Xin lỗi, tôi cần phải xác nhận bằng chứng. Giơ tay lên. Thế, cái gì đây? Ngực à?

- Đừng động vào tôi! - Nina hét lên. - Làm sao anh dám?!

Run rẩy toàn thân, cô chụp vội lấy tay áo khoác và vội vã mặc vào.

- Gì mà cô giận dữ thế? Tôi còn cần phải xác định để loại bỏ khả năng kháng kiện...

- Anh là đồ mất dạy! - Nina cắt ngang, dập mạnh cửa, bước ra khỏi phòng.

Bước đi ngoài phố, cô thầm nhủ:

- Mình đến gặp luật sư để làm gì nhỉ? Đáng ra mình cần đến gặp bác sĩ xin giấy chứng nhận về việc xâm hại thô bỉ này mới phải.


3. Bác sĩ Dubiago là một người đàn ông đứng tuổi đạo mạo.

Ông tỏ vẻ hết sức thông cảm với Nina, lắng nghe cô kể, chửi rủa lão trưởng phòng điều vận và gã luật sư, rồi nói:

- Cởi đồ ra.

Nina cởi áo ngoài, nhưng bác sĩ Dubiago xoa tay bằng một động tác rất chuyên nghiệp và nói:

- Cô, thế này, cởi hết ra...

- Hết là thế nào? - Nina bùng lên. - Lão ta túm lấy tay tôi. Tôi chỉ cho ông xem tay thôi.

Bác sĩ ngắm nghía thân hình Nina, bờ vai trắng như sữa của cô, và dang hai tay ra.

- Dù sao thì cô cũng phải cởi hết... Tôi cần phải có một cái nhìn tổng thể về cô. Xin lỗi, để tôi giúp cô.

Ông cúi xuống bên Nina, khám phá cô bằng đôi mắt cận thị, nhưng chỉ một phút sau cái vung tay của Nina đã đánh văng khỏi mũi ông cặp kính cận, khiến bác sĩ Dubiago nhất thời mất đi không chỉ khả năng có một cái nhìn tổng thể, mà cả cái nhìn bình thường cũng không thể có.

- Để tôi yên.. Lạy Chúa! Tất cả đàn ông đều đểu.


4. Rời khỏi nhà bác sĩ Dubiago, Nina toàn thân run rẩy vì giận dữ và phẫn nộ.

"Đấy - những người bạn của loài người đấy! Những con người trí thức đấy!... Không, cần phải vạch mặt, phanh phui, tố giác tất cả cái lũ đểu giả mang mặt nạ đạo đức này".

Nina đi loanh quanh trên các hè phố một hồi, bình tĩnh lại ít nhiều, rồi quyết định đến gặp nhà báo Gromov, - một nhân vật tên tuổi, có tiếng là đàng hoàng, trung thực, không thể mua chuộc được, một tuần từ hai đến ba lần thẳng tay vạch mặt sự dối trá.

Nhà báo Gromov thoạt đầu tiếp Nina không được niềm nở cho lắm; nhưng sau khi nghe xong câu chuyện của cô, anh đã tỏ vẻ cảm thông với những phiêu lưu bất hạnh của cô.

- Cha cha! - anh cười cay đắng. - Thấy chưa, những con người tốt đẹp có trách nhiệm chữa trị vết thương và giảm nhẹ đau đớn cho loài người đau khổ! Thấy chưa những kẻ bảo vệ nhân dân bị áp bức và lăng nhục, những đại diện cho chân lý công bằng! Họ đã bị rơi mặt nạ văn hóa ngay trong lần đụng chạm vớ vẩn nhất với cuộc sống. Một lũ man rợ, đến tận giờ vẫn sống bằng xác thịt... Cha - cha! Ta biết họ mà.

- Có phải cởi áo ra không ạ? - Nina rụt rè hỏi.

- Cởi áo? Cởi để làm gì? Mà... cũng có thể cởi ra. Thử xem những cái dấu vết... hừm... của văn hóa.

Nhìn thấy cánh tay trần và khoảng vai của Nina, Gromov nheo mắt lắc đầu:

- Nhưng mà... tay của cô em... chẳng lẽ có thể đem trưng những hiện vật như thế này ra để quyến rũ nhân loại ư? Mặc vào đi. Hay là... không... gượm đã... Có mùi thơm gì thế này? Thế nào, nếu như tôi hôn vào cánh tay này, vào đây, ở khuỷu... Chà, hừm... chắc cô em cũng đồng ý rằng cô em chẳng thiệt hại gì, mà tôi lại có được một cảm giác thú vị mới mẻ để...

Gromov không có dịp được hưởng cái cảm giác thú vị đó. Nina kiên quyết từ chối nụ hôn; cô khoác lại áo vào và bỏ đi.

Về đến nhà, cô cười trong nước mắt.

"Lạy Chúa tôi, đàn ông rặt một lũ đểu cáng và ngu ngốc!".


5. Buổi tối, Nina ngồi khóc trong phòng.

Rồi bởi vì rất muốn chia sẻ nỗi đau khổ của mình với một ai đó, cô thay áo và đi sang phòng chàng sinh viên tự nhiên học Ikhnevmonov sống bên cạnh trong cùng khu chung cư.

Ikhnevmonov suốt ngày đêm chỉ ôm lấy đống sách, bao giờ người ta cũng trông thấy anh cúi sát khuôn mặt đẹp, xanh xao trên những trang sách in, vì vậy Nina gọi đùa anh là ngài giáo sư.

Khi Nina bước vào, Ikhnevmonov ngước đầu lên khỏi trang sách, hất tóc ra sau và nói:ty1.jpg

- Chào cô Nina! Nếu cô nàng muốn uống chè, thì chè và giăm bông ở kia. Còn Ikhnevmonov phải đọc nốt chương này đã.

- Hôm nay em bị làm nhục, anh Ikhnevmonov ạ, - vừa ngồi xuống Nina vừa nói.

- Sao?.. Ai?

- Một luật sư, một bác sĩ, một lão già. Toàn bọn đểu!

- Người ta làm nhục bạn như thế nào?

- Một người bóp tay đến bầm tím, còn bọn khác thì dòm ngó và cứ bám riết lấy...

- Thế... - Ikhnemonov lật trang sách, nói. - Thiệt quá đáng.

- Tay vẫn đau, khó chịu, - Nina than vãn.

- Một lũ đê tiện! Bạn uống trà đi!

- Có lẽ, - Nina buồn rầu mỉm cười, - cả anh cũng muốn xem tay em như mấy người kia?

- Xem để làm gì? - chàng sinh viên mỉm cười. - Có vết bầm - bạn nói tôi tin rồi mà.

Nina uống trà. Ikhnemonov giở từng trang sách.

- Đến tận giờ cánh tay vẫn rát, - Nina lại than thở. - Có phải đắp thuốc không anh nhỉ?

- Tôi không biết.

- Hay là để anh xem tay? Em biết anh không như những người khác, em tin anh.

Ikhnevmonov nhún vai.

- Làm phiền bạn làm gì?... Nếu tôi là thầy thuốc thì tôi đã giúp bạn rồi. Nhưng tôi học tự nhiên...

Nina cắn môi, đứng dậy và khẩn khoản:

- Nhưng dù sao anh cũng nhìn qua một tí.

- Thì nào, đưa tay bạn đây... Đừng lo... bạn chỉ tuột áo khỏi vai... thế... Đây à?.. Hừm. Đúng là vết bầm. Cái lũ đàn ông này. Nhưng nó sẽ chóng khỏi thôi.

Ikhnemonov lắc đầu đầy thông cảm và lại ngồi xuống chúi đầu vào quyển sách.

Nina ngồi im lặng, làn da trên vai màu sữa sáng đục lên dưới ánh đèn vàng vọt.

- Bạn khoác áo vào đi, - Ikhnemonov nói. - ở đây lạnh lắm.

Tim Nina thắt lại.

- Lão lại còn véo chân em nữa, - Nina bất ngờ nói sau một hồi im lặng.

- Cái đồ đốn mạt! - Chàng sinh viên lắc đầu.

- Chỉ anh xem nhé?

Nina cắn môi và muốn kéo váy lên, nhưng chàng sinh viên đứng dậy nói:

- Để làm gì? Bạn lại phải cởi cả tất, mà ở đây gió lùa lạnh lắm. Bạn sẽ cảm mất thôi, chẳng hay ho gì. Tôi có biết mô tê gì về y học cả đâu, như trong dân gian người ta vẫn nói ấy. Bạn uống trà đi.

Chàng lại vùi đầu vào sách. Nina ngồi thêm một lúc, thở dài và lắc đầu:

- Thôi em về đây. Không thì nói chuyện làm anh mất tập trung công việc.

- Không sao đâu, - Ikhnevmonov nói, bắt tay Nina thật chặt khi tiễn cô ra cửa.

Bước vào phòng mình, Nina thả người xuống giường. Và, khép mi mắt lại, một lần nữa cô thì thầm:

- Tất cả đàn ông đều đểu!

Arkadi Avertrenko, Đoàn Tử Huyến dịch từ nguyên tác tiếng Nga


Sao em không lấy chồng? Chờ mãi cuộc tình tôi… cho dù tình tan vỡ.

Em sẽ hoảng loạn, sẽ không kìm chế được các hoành động của mình và cũng chẳng biết phải cư xử ra sao khi cầm trên tay thiệp cưới của tôi. Cơ mà mỗi sáng mở mắt em vẫn quờ tay với điện thoại và chờ SMS của tôi. Em làm thế tôi sẽ trở thành kẻ bạc tình, kẻ vô trách nhiệm hay đại loại là một kẻ vô tâm đều giả.

Em nên vờ như chúng ta không quen biết, mà giả như không thể làm được, em có thể vờ như chúng mình chia tay, dù thực tế chúng ta chưa bao giờ nhắc đến hai cái từ đáng nguyền rủa ấy. Cuộc sống của em có bị gián đoạn bởi một sự kiện bất ngờ đấy nhưng em hoàn toàn có thể lập lại trật tự cho những thói quen.



Đầu tiên là buổi sáng, có thể em nên để chuông báo thức vì tôi sẽ không gọi điện thúc em dậy nữa. Tôi có thể đang ngắm vợ tôi ngủ, khẽ vuốt tóc cô ấy, mỉm cười và đặt lên má cô ấy một nụ hôn sâu. Đó sẽ là cách tôi đánh thức cô ấy. Tôi dễ dàng thiết lập thói quen này để thay vào thói quen ấn số 1 để nghe tiếng em uể oải qua điện thoại. Thực ra, tôi không còn để em là số 1 nữa, nó có thể là số 4, số 5 gì đó, hoặc có thể chỉ là một cái tên vô vị trong contact.

Tiếp sau, em nên học lại cách cầm lái thay cho việc chỉ đứng chờ tôi đến đón. Tôi sẽ gặp em với nàng vespa phủi bụi ở công ty. Có thể chúng ta sẽ lướt qua nhau, chào gọn một tiếng hoặc có thể chỉ là một cái gật đầu xã giao. Tôi cũng không cùng em đi ăn sáng, không lau đũa cho em nữa, cũng không cần nựng em như một đứa trẻ.

Em phải tập cho mình thói quen của một kẻ cô đơn. Phải tự hít hà bầu không khí của một buổi sáng, tinh khôi và mùa thu ngập trong lồng ngực. Có thể em sẽ thấy hụt hẫng lắm, cũng có thể em nhớ lắm một bàn tay tôi, một bờ vai tôi hay những đóa hồng vàng tôi tặng. Những lúc ấy, tôi chắc chắn rằng mình đã thích nghi quá tốt với hoàn cảnh của mình. Sẽ đưa vợ của mình đi dọc con đường Hoàng Diệu, hoặc sẽ mua về cho cô ấy một xe những hoa hồng. Có thể là màu đỏ hoặc màu trắng mà không phải là màu vàng nữa…

Tôi sẽ hạnh phúc với bữa cơm chiều, với mùi hoa sữa bên cửa phòng. Còn em, em có thể sẽ phải tạo cho mình một thói quen để đầy thuộc dị ứng trong phòng khi mùa gió về vì tôi sẽ không mang đến tận cửa, cũng không lo lắng cho em như ngày xưa vẫn làm.

Mỗi buổi tối, em cũng không cần chờ đợi những cuộc gọi dài lê thê hàng thế kỷ của tôi nữa, cũng không tốn tiền sơn sửa móng tay nhiều lần vì tác hại của những SMS nữa. Em sẽ có nhiều khoảng thời gian để tạo những thói quen tốt. Một lớp Yoga, hay một đĩa CD của Chopin mà khi yêu nhau em thường kêu không có thời gian làm những điều yêu thích đó. Em sẽ thảnh thơi và có khi sẽ lặng im ngồi đâu đó ngoài kia vớt vát khoảng lặng trong lòng. Ngóng trông. Tôi có một thói quen là cùng vợ xem những bộ phim dài tập trên truyền hình. Một thói quen nhìn vợ trước khi ngủ và cười. Tôi hạnh phúc.

Em có thể rất khó để quên tôi, rất khó để tạo dựng những thói quen mới, rất khó để lấy một vật chất nào đó để lấp đi cái khoảng trống mà tôi để lại, cũng rất khó để bắt đầu với những chàng trai đang đứng xung quanh. Cũng có thể em sẽ ngột ngạt lắm, đau đớn lắm hoặc có thể sẽ không cảm thấy gì. Nhưng em à, tôi đủ.

Vì thế, đừng yêu tôi nữa được không em?!
Nguồn: Bình minh mưa
Đêm!

Em giật mình tỉnh dậy, với tay lấy chiếc điện thoại như 1 thói quen nhưng đáp trả lại cho em chỉ là 1 màn hình rỗng tuếch với hình của anh. Trước đây, sẽ là một vài tin nhắn của anh, sẽ là một vài cuộc gọi nhỡ, sẽ là vài lời trách móc đang nói chuyện với anh mà em lại ngủ quên, sẽ là một tin nhắn trả lời “Anh ơi! Tự nhiên em giật mình tỉnh giấc!” Nhưng bây giờ, chẳng có gì cả! Lúc này em mới nhớ ra, mình không còn bên nhau nữa…

Em trằn trọc không sao ru được mình vào giấc ngủ. Trước đây, vào giờ này, em và anh vẫn đang nói đủ thứ chuyện, em vẫn được nghe tiếng anh, vẫn còn được nghe câu yêu, câu nhớ nhưng giờ đây, đáp trả lại em chỉ còn 1 màn đêm tĩnh lặng. Lúc này em mới nhớ ra, anh không còn bên em như ngày nào…

Em nhớ anh, em nhớ từng giây, từng phút bên anh, được anh ôm vào lòng, được cảm nhận hơi ấm từ vòng tay anh, được nghe anh gọi câu “Vợ ơi!”.



Không còn anh bên em!

Một ngày của em trôi đi chậm chạp và lặng lẽ.

Điện thoại của em chỉ còn 1 chức năng duy nhất là báo giờ.

Em lặng lẽ đi qua những nơi em và anh đã từng đi nhưng không dám vào, nước mắt lúc nào cũng chỉ trực trào ra nơi khoé mắt.

Em lặng lẽ đứng nhìn quán café mà em và anh vẫn hay ngồi. Kể từ ngày hôm ấy, em không bước chân vào đó một lần nào nữa.

Em nhớ về anh từng giây, từng phút, cả trong giấc mơ hằng đêm em cũng thấy anh. Đã tự nhủ đây sẽ là lần cuối em nhớ đến anh nhưng em không làm được! Chỉ cần thấy một chút gì đó liên quan đến anh, thấy thấp thoáng hình bóng anh là nỗi nhớ anh trong em lại dâng lên cồn cào. Em quay cuồng trong từng dòng suy nghĩ về anh, nhớ anh đến phát điên, nhiều lúc nhớ anh đến nỗi chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà anh và đứng ở một nơi nào đó để được nhìn thấy anh một chút. Nhưng em biết em sẽ không bao giờ làm được đâu, nhìn thấy anh lúc này, lý trí của em sẽ lại bị lấn át, em sẽ lại trở về bên anh để chịu tổn thương một lần nữa.

Ước gì, một buổi sáng thức dậy, tất cả những ký ức về anh trong em sẽ bị xoá sạch không còn gì cả. Em sợ nỗi đau này lắm, em sợ em không thể chịu nổi, em sợ phải bật khóc bất cứ khi nào nghĩ đến anh, em sợ nỗi cô đơn đáng sợ khi đêm về, em sợ những đêm không ngủ được nằm nhớ anh khóc nấc lên để rồi chìm vào giấc ngủ với chiếc gối ướt đẫm, em sợ phải khóc một mình, em sợ phải mỉm cười giả dối nói với tất cả rằng em đã quên anh, em sợ phải lẩn tránh câu hỏi của mẹ “Sao dạo này không thấy anh qua chơi?”, em sợ phải tìm kiếm hình bóng anh khi nhìn thấy cái gì đó quen thuộc.

Anh à! Anh đang làm gì đấy? Có một phút nào đó vô tình anh nhớ đến em không?

Gabriet
Nguồn iOne
Em vẫn nghe đời gọi tình yêu là duyên và nợ. Bật cười, duyên hay nợ? Nếu gọi yêu nhau là "duyên số" thì số phận đã đặt tình yêu vào tay ta, vậy là tự nhiên có mà không cần vun vén sao? Nếu gọi yêu nhau là "nợ" thì tình yêu cốt lõi cũng chỉ là chi trả chứ không còn là cảm xúc. Ví von thế mà làm gì?



Em yêu anh, không phải do duyên số, em tìm đến và chúng mình yêu nhau. Mình đến bên nhau như lẽ tự nhiên của hai trái tim không ràng buộc. Anh tháo từng mối chỉ kỷ niệm cho em yên bình
Em vẫn nghe đời chia tình yêu thành những giai đoạn riêng rẽ. Khi say, khi cuồng, khi bình ổn, khi chán ngán nhau và rồi sẽ có khi tình yêu hóa thành cái nghĩa yêu đương để giữ tay nhau không rời. Mình đã qua khi say, khi bình ổn chưa anh? Để khi cảm thấy bản thân cứ nhàn nhạt và nỗi lo sợ sự bay nhảy kéo phăng ta ra khỏi nhau…

Anh ạ! Em vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết nhưng em tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì anh. Nếu thấy nhạt và thay đổi chính bản thân vì sợ nhàm chán không phải điều để hâm nóng tình yêu. Em cần một người yêu mở lòng cho Em, để em được ân cần, để em được yêu chính người đó. Em không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo.
Em vẫn nghe đời rả rích những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu không phải điều bất biến. Hôm nay, anh yêu em, ngày mai, chắc gì đã thế? Chẳng phải người ta yêu đủ để cưới nhau, rồi khi tình yêu đã cạn, người ta lại dắt nhau ra tòa để chia tay? Buông ra thì dễ

Tình yêu, vốn chẳng phải sợi xiềng sợi xích để trói đời ta vào với nhau. Cầm lên được, ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng, ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu chưa tì vết? Những giữ gìn, những cố gắng chẳng phải để trái tim sẽ thuộc về nhau thêm một ngày. Và thêm một ngày... thế chẳng phải sẽ là "mãi mãi"?!

Nhiều lúc em tự hỏi người ta cứ đến và đi trong đời nhau là để chọn lựa? Em không ép buộc anh yêu em, anh cũng không bắt em thề thốt tiếng yêu đương. Mình đã chọn được bên nhau, đơn giản vậy thôi! Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa... vì... tình yêu khi đã bước đi, không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm.

Em đã nói yêu anh, và đó là lựa chọn cuối cùng của em. Dù sau này ai đó có yêu em nhiều hơn anh, bởi vì, quan trọng nhất vẫn là, em yêu anh !

st
Trong tình yêu đúng là không thể nói trước được điều gì...



Thất bại sau mối tình đầu mong manh, dễ vỡ. Em không còn đủ tự tin vào cái gọi là "tình yêu" nữa. Giây phút chia tay, trái tim em như cạn khô nhựa sống, trong phút chốc, em biến mình thành con bé trơ lì cảm xúc của yêu thương. Em đã từng sống với những kỷ niệm của quá khứ. Dù vẫn biết, mọi chuyện đã lùi vào dĩ vãng xa xăm. Dù vẫn biết, em còn chưa lo nổi cho xúc cảm hiện tại, sao cứ phải đèo bòng một ký ức vu vơ.

Thời gian trôi đi, em đã có không ít vệ tinh vây quanh. Nhưng em, mặc kệ đấy! Em chưa một lần rung động kể từ sau mối tình đầu hằn sâu ấy. Em từng không ít lần lo lắng, phải chẳng trái tim mình đã thực sự hóa đá, phải chăng con tim mình đã thực sự chai sạn cảm xúc? Lẽ nào mình không còn biết yêu là gì? Mặc cho mọi người nói em dã man, em vô tâm, em lạnh lùng. Mặc cho bao người cứ trồng cây si... Em vẫn thế!

Trong em bắt đầu hình thành suy nghĩ, em sẽ chẳng thể yêu hết mình với một ai đó. Bởi em vô tâm thế cơ mà, có lẽ đây là cái giá ông trời bắt em phải chịu đựng - quá hờ hững với người quý mến em. Em chấp nhận anh ạ!
...

Lần đầu tiên mình gặp nhau, trời mưa bay, những hạt mưa nhảy múa chào thu sang. Anh còn nhớ không? Để em nói anh nghe lần đầu tiên ấy, em đã nghĩ gì nhé!

Người đâu mà nhìn xấu không chịu được, mắt thì hình như bên to bên bé, lại còn cười te nhe ra, vô duyên thế không biết. Và em chắc chắn luôn, đến chết mình cũng không thể thích một người như thế!

Chỉ 10 phút sau, anh "lật ngửa ván cờ", dội một gáo nước lạnh băng vào mớ suy nghĩ ban đầu của em. Thổi vào đó là một luồng sinh khí mới với những nhận xét mới áp đảo: "Lẽ nào mình lại thích một người như thế!!!"

Lần đầu tiên em chết mê mệt nụ cười của một tên con trai - là anh. Cũng kể từ ngày hôm ấy, anh đã kéo em trở về với thực tại thân yêu, quãng thời gian mà em đã vô tình đánh mất.

Kỷ niệm nối liền những kỷ niệm. Tình yêu chúng mình kết thành những chuỗi dài kỷ niệm buồn vui, vậy là một lần nữa, em được sống với yêu thương, điều mà em tưởng chừng như nó không còn có thể tồn tại bên em.

Những gì em có được ngày hôm nay, đó là niềm vui sống, là nụ cười giòn tan, là giọt nước mắt hạnh phúc, là một bờ vai vững chắc cho em dựa mỗi khi em cần... là anh - người đã mang đến cho em tất cả, sau những điều em tưởng mình đã mất!!!
...

Anh chẳng bao giờ biết được điều này đâu anh nhỉ, vì em có bao giờ nói cho anh biết đâu. Em chỉ giữ trong lòng mình thôi, anh nhé!

Chặng đường dài phía trước, em biết, chẳng dễ dàng gì để có thể vượt qua, chông gai vẫn còn nhiều lắm, có thể nó sẽ giải đầy trên bước đường mình đi. Nhưng em tin, phía cuối con đường sẽ là trái tim hồng của tình yêu chúng mình - Nơi ấy hẳn sẽ là bến bờ bình yên của hạnh phúc. Hãy để em được sống, được yêu và được tin vào điều tuyệt vời đó, anh nhé!

Yêu anh!

Bé con
Theo ione
Năm mình học lớp một, mình xinh trai nhất lớp. Lúc này đã biết phân loại con trai và con gái. Nhưng khi đó với mình con gái vẫn là sinh vật rắc rối, thường xuyên khóc nhè và hay nhún chân khi hát tốp ca - ghét!


Năm lên lớp hai, mình xinh trai thứ nhì lớp. Thằng được coi là xinh trai nhất lớp theo mình thì ẻo lả, trắng như cục bột và chỉ có thể từ trường về nhà nếu được bố mẹ đón. Mặc kệ! Mình chẳng care con gái trong lớp, mình mơ chị Hằng liên đội phó xinh gái nhất trường. Thích nhất là lúc đầu giờ cả trường tập thể dục, chị ý đánh trống. Lúc hát Quốc ca thì chị ý bắt nhịp cho cả trường hát, tay thì kéo cờ. Tóm lại ở trong trường chị ý có địa vị, xinh đẹp, biết hát, lại biết làm việc thành thạo với trống và cờ.



Năm lớp năm. Ngoài mình ra cũng có nhiều thằng xinh trai trong lớp (chúng nó ở đâu chui ra thế nhỉ?). Mình không còn đứng thứ nhì nữa, nhưng cũng chẳng quan trọng. Điều quan trọng là chị Hằng Liên đội phó đã chuyển trường. Mình cũng hiểu ra rằng dù chị ý không chuyển trường thì cũng ngoài tầm với. Mình chuyển sang quan tâm đến em Diệp lớp phó phụ trách học tập kiêm quản ca. Diệp cũng có chức sắc, hát cũng hay, lại học cùng lớp với mình. Diệp thích ăn xí muội Thái, nhưng kệ thôi, Diệp thích thì Diệp bảo bố mẹ mua cho!


Năm lớp bảy. Mình bớt xinh trai dần, cũng chẳng quan trọng. Quan trọng là có vẻ mình chậm lớn hơn các bạn cùng lớp. Tình hình cũng không tệ lắm vì nói chung tầm tuổi này con trai nhỏ người hơn con gái. Diệp có vẻ gắn bó với Hoàng - Chi đội trưởng. Hai đứa học nhóm với nhau suốt ngày, mình thừa biết không phải lúc nào Hoàng đến nhà Diệp cũng chỉ để học nhóm. Nhà mình gần nhà Hoàng, mình sẽ mách bố mẹ nó. Còn Diệp, nếu cần mình có thể nhịn ăn sáng mua xí muội Thái cho Diệp gặm chơi!


Năm lớp Chín. Mình còi nhất lớp, cũng không biết mình xinh trai đứng thứ mấy trong lớp vì đã lâu không thấy ai khen. Đếch cần khen luôn! Hai năm nay Diệp và Hoàng đi học bằng một xe đạp. Bố mẹ Hoàng quản lý con kiểu gì thế không biết? Ứ quan tâm luôn! Thực ra yêu cán bộ lớp có gì hay ho nhỉ? Em Hiền Anh cũng xinh đấy chứ, lại hay cho mình mượn bút. Mấy lần nghỉ ốm toàn em ý chép bài cho, còn mang vở qua tận nhà.


Ba năm cấp 3. Mình vẫn còi như thế thôi (không còi hơn đâu nhá!), nhan sắc có vẻ tệ hơn vì mầm tình tua tủa trên mặt. Hiền Anh không thi cùng trường với mình. Năm cuối cấp chia tay chỉ đề nghị mình ghi vài dòng trong lưu bút. Con gái cấp ba dữ quá, toàn kết bạn với con trai ở ngoài trường. Mấy thằng mặt già như rễ cây, chạy xe hai kỳ đến cổng trường đón bạn gái nẹt pô ầm ĩ. Bụt chùa nhà không thiêng mà! Bây giờ mình chỉ mơ có Hiền Anh để đi học cùng, mình có bao nhiêu chuyện để kể nhá, mà cũng thích nghe Hiền Anh kể chuyện nữa cơ.


Đại học. Nhan sắc của mình bị thời gian, khí hậu nóng ẩm nhiệt đới gió mùa ở VN và sự thờ ơ của nữ giới tàn phá không nương tay. Có thằng bạn thân mô tả: “Mặt mày nhìn kỹ lộ rõ cả đầu lâu”. Bây giờ mà có bạn gái thân thì tốt quá! Chẳng cần xinh đâu, tính tình hiền hậu là được, quan trọng là chịu kết bạn với mình. Sớm hôm đi về lẻ bóng buồn quá ai ơi. Nhanh lên không ra trường mất rồi!


Ra trường. Đi làm chỗ này chỗ nọ, chẳng có đồng nghiệp nữ nào thèm liếc. Soi gương thấy mình giống cái điện thoại đời cổ, vỏ xước phím lô, sóng chập chờn pin 1 vạch, thi thoảng lại sụt nguồn. Nói thế nhưng vẫn thèm có bạn gái, xinh thì không dám mơ rồi, ngay cả hiền hậu cũng không cần nốt. Cứ là con gái, mình mẩy tóc tai tứ chi đủ cả là phải lòng ngay.


Mình đã quên hẳn thói quen soi gương mỗi buổi sáng. Việt Nam có 2 nhân vật xấu xí nhất trong lịch sử văn học là Trương Chi và Sọ Dừa, 2 vị này nhất định sẽ bớt mặc cảm nếu sống cùng thời với mình. Hy vọng có bạn gái hơi bị mong manh, giống như xem đá bóng, đội nhà bị dẫn trước 3 trái không gỡ, hiện giờ là phút bù giờ thứ 4 của hiệp 2. Thằng bạn thân (lại 1 thằng bạn thân) góp ý chân tình: “Mày hiện giờ không còn quyền đặt tiêu chuẩn bạn gái đâu. Cứ là con gái, trời mưa biết chạy vào nhà là được!”


Ừa nhỉ, tao cũng có cần gì cao xa đâu, trời mưa biết chạy vào nhà là được. Ví dụ trời mưa không vào nhà mà cứ đứng giữa sân ngửa mặt lên cười tao cũng OK, tao sẽ ra sân đứng cạnh cô ấy, 2 đứa nắm tay nhau... cười.

Phan Anh
'Chúng ta không thể thay đổi những quân bài đã chia, chỉ có thể thay đổi cách chơi những quân bài ấy' - (trích 'Bài giảng cuối cùng' - Randy Pausch).


Ảnh minh họa.
Yêu thương bản thân nó là không toan tính, nếu tính toán từng lợi ích chi phí thì cố nhiên đó là một bài toán kinh tế, không hơn. Yêu là sự toan tính đời đời cho niềm hạnh phúc của nửa kia của chính mình, toan tính cho yêu thương và vì yêu thương mà toan tính. Không vụ lợi hay ích kỷ cho riêng chính mình. Tôi tin vào những yêu thương ấy như tin vào đức tin ở con người.

Mùa cưới này em lên xe hoa - tuổi đời vừa tròn mười tám. Lời chúc phúc của ba mẹ miễn cưỡng đầu môi, sự chấp nhận tôn trọng ý kiến con trẻ ấy như một biểu hiện bất lực của thế hệ năm xưa thay vì phản đối. Em đủ tuổi trước pháp luật để trở thành vợ, thành mẹ nhưng vẫn còn bé bỏng với mẹ cha để đủ thành người.

Em tìm tôi trong một chiều lưa thưa nắng, tấm thiệp hồng vương nhiều nỗi niềm ngoài hạnh phúc. Em loay hoay bảo chồng tương lai thương em, tốt với em... như để giải thích, minh chứng và sẻ chia để tìm kiếm sự thấu hiểu. Em vẫn còn là một đứa trẻ, thật vậy. Chỉ có trẻ con mới đáng yêu tìm cách giải thích cho việc làm, mới mong mỏi thấu hiểu và được thấu hiểu. Người lớn tàn nhẫn với người khác, tàn nhẫn với chính mình - ít khi giải thích việc mình làm.

Nỗi vất vả ngày cưới của em không chỉ nằm ở lo toan cho một hạnh phúc về sau, mà còn thăm thẳm ánh nhìn của người đời dừng lại ở cách mặt em 40cm. Chúng ta vẫn thường nhìn như thế để tìm cách lý giải cho đám cưới quá sớm của những người trẻ, để tìm nguyên nhân thỏa mãn chính mình. Nhưng chúng ta quên rằng, trong bụng em có "vật thể lạ" hay không, đó không phải là vấn đề. Vấn đề là những bạn trẻ này đang làm gì và sẽ làm gì để chịu trách nhiệm trước việc họ làm.

Nếu đạo đức luân lý tồn tại vì mong con người sống tốt, con người tồn tại vì tình người, thì có lẽ chúng ta đừng nên thắc mắc "bây giờ mấy tháng rồi em" mà hãy tặng cho bạn trẻ những vốn sống, kinh nghiệm để họ làm tròn thiên chức của chính mình. Cây đã nảy mầm thì để giữ đời xanh tươi, chúng ta phải chăng nên bón phân tưới nước để cây cho quả ngọt về sau?

Có thể một việc gì đó khởi đầu bằng sai lầm - như cách chúng ta nhìn nhận, nhưng chính những hành động của chúng ta về sau mới khiến việc đó có trở thành sai lầm vĩnh viễn hay không.

Em sẽ về bến thương mến mới theo chính cách em lựa chọn, ở cái tuổi vừa bước vào đời. Mối tình của em không được ủng hộ bằng kinh nghiệm của tuổi tác, bằng vững vàng của sự nghiệp nhưng em đã yêu bằng trái tim, đã chọn theo đúng lòng mình mong muốn thì cớ gì hạnh phúc lại không mỉm cười với em? Mỗi một sự lựa chọn đều không hoàn hảo, nhưng một khi em đã sống hết mình với lựa chọn của em thì dù đúng dù sai, em vẫn có quyền ngẩng cao đầu - trước tiên là với bản thân em.

Những cuộc tình thế gian tất thảy đều không hoàn hảo, nhưng chúng ta - những người ngoài cuộc không thể phán xét, chỉ có trái tim người trong cuộc hiểu rõ lựa chọn của chính nó. Mỗi một tấm thiệp hồng được gửi đi đều xứng đáng nhận những lời chúc phúc chân thành nhất.

Và tôi, trong mùa vu quy này, chân thành chúc em hạnh phúc với tình yêu không hoàn hảo của em, với sự lựa chọn không hoàn hảo của em - vì tôi, luôn lựa chọn đứng về phía những con người can đảm sống đúng với bản thân mình.

Quỳnh Dương
Anh ấy lùn, béo hoặc có gương mặt “hơi vô lý”... những điều đó đương nhiên khó để lại ấn tượng tốt với bạn trong lần đầu gặp gỡ. Nhưng nếu có cơ hội yêu một gã “Shrek”, bạn sẽ khám phá ra khá nhiều điểm đáng yêu ở chàng.


1. Bạn có cơ hội thành “mỹ nhân”

Nào là dáng đẹp, chân dài, nào là da trắng, mắt to... để trở thành một người đẹp trong mắt những gã điển trai sẽ khó khăn như thế đấy. Trái lại, với một anh chàng thuộc họ “ô mai sấu” thì không “sắc nước hương trời” lắm, bạn vẫn có khả năng trở thành “mỹ nhân” và được tán tụng. Không phải vì thẩm mỹ của họ tồi mà vì họ biết mình, biết người và không dám khắt khe, đòi hỏi.

2. Được chiều chuộng

Là một cô gái đẹp nhưng lại chấp nhận yêu một anh chàng xấu xí, điều đó đồng nghĩa với bạn là viên ngọc sáng trong mắt chàng và cần được nâng niu, chăm sóc.

Đàn ông xấu là người nhận thức rõ nhất vẻ đẹp của các cô gái, họ sẽ không ngại bỏ ra bao công sức để chiều chuộng, chinh phục và níu giữ cái đẹp ở bên mình. Hơn nữa, ga lăng, chiều chuộng cũng là cách để họ khỏa lấp khuyết điểm của mình. Vì thế, nhìn chung đàn ông xấu biết cách trân trọng những bông hoa đẹp hơn.

3. Tự tin hơn

Không phải là bạn tự tin hơn trước mặt mọi người mà là tự tin với chính chàng và trong chính tình yêu của mình, đơn giản vì... bạn đẹp hơn chàng. Mà tự tin thì rất quan trọng, nó là một trong những bí quyết giúp bạn luôn hấp dẫn trong mắt đối phương và thành công trong tình yêu. Vậy nên chẳng phải anh ấy xấu cũng hay sao?

4. Yên tâm hơn

Nam hay nữ cũng đều yêu cái đẹp. Một anh chàng điển trai chắc chắn thu hút được sự chú ý của nhiều cô gái, nên yêu họ sẽ khá mệt đầu. Trái lại, một gã “ô mai sấu” có thể khiến bạn yên tâm hơn. Ít nhất cũng loại bỏ được những cô nàng háo sắc ra khỏi danh sách tình địch.

5. Ấn tượng tốt

Một anh chàng với dung nhan tệ có thể khiến bạn không mấy tự hào khi sánh đôi cùng. Tuy nhiên, bù lại anh ấy thường biết cách gây thiện cảm với người đối diện bằng cử chỉ, lời nói, sự hóm hỉnh, cách giao tiếp thân thiện... Nhờ vậy mà đôi khi đàn ông xấu lại tạo được ấn tượng tốt với người xung quanh hơn những anh chàng đẹp mã nhưng mang dáng vẻ kiêu căng, lạnh lùng.

Có lẽ nguyên nhân là do chàng ý thức được nhược điểm ngoại hình nên đã cố gắng tìm cách xây dựng hình ảnh đẹp theo một cách “phi hình thể”, nên bạn vẫn hoàn toàn được tự hào về anh ấy!

6. Duyên ngầm

Ông trời không bao giờ lấy đi của ai tất cả, nên những anh chàng ngoại hình dở tệ thường được phú cho cái duyên ngầm bẩm sinh. Đó có thể là khiếu hài hước, là biệt tài “dẻo mỏ”, là cách nói chuyện dí dỏm thông minh, hay đơn giản chỉ là một ánh nhìn có sức thu hút kì lạ với người khác giới. Ở bên họ, bạn luôn thấy thú vị, nó làm mờ đi hình ảnh một anh chàng xấu xí. Điều này lí giải cho việc tại sao nhiều gã mặt xấu vẫn được gái theo “rầm rầm”.

7. Không trọng hình thức

Vì không phải là biểu tượng của cái đẹp nên chàng cũng sẽ không dám cầu kì về hình thức. Những anh chàng xấu trai thường đơn giản và coi trọng phẩm chất bên trong hơn. Yêu họ bạn sẽ cảm nhận được sự chân thành, sâu sắc.

Tóm lại, “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, một anh chàng xấu xí hoàn toàn có thể là người bạn trai lí tưởng, khiến bạn tự hào. Vả lại, “gái tham tài, trai tham sắc”, với một người đàn ông, ngoại hình luôn chỉ là thứ yếu mà thôi.

Hoàng Nhi
Zing/ DV

Anh sẽ dừng lại...

Được đăng bởi Sol 2 nhận xét
Anh sẽ dừng lại, vì anh tôn trọng quyết định của em. Bởi anh biết rằng, nếu anh không dừng lại, em cũng sẽ chọn cách dừng lại cho chúng mình. Và vì anh hiểu, em luôn có những lí do của riêng mình, những lí do rất thuyết phục và chính đáng.



Anh dừng lại...

...Để anh và em có thời gian suy ngẫm về bản thân mình. Chẳng phải đây là lúc anh thấy tự do vui chơi cùng đám bạn, hay những buổi tiệc tùng thâu đêm để khỏa lấp nỗi nhớ em. Anh dừng lại, vì anh cần có những lúc lang thang một mình, đắm chìm trong những suy nghĩ của bản thân, để biết một điều, những lúc cô đơn và buồn chán nhất, người anh nghĩ tới, có phải là em không?

Anh dừng lại...

...Để anh học cách phân biệt giữa tình yêu với tình thương. Khoảng cách giữa yêu và thương nhiều khi mong manh làm nhiều người ngộ nhận. Anh sợ rằng, mình cũng nằm trong số ấy. Em biết không "Sự lầm tưởng và ngộ nhận trong tình yêu vô tình sẽ đem lại những tổn thương không mong muốn". Mà anh thật sự không muốn em, hoặc anh bị tổn thương vì điều đó.

Vậy nên anh dừng lại để biết rằng trong anh, giữa tình yêu và tình thương vay, cái nào sẽ lớn hơn cái nào. Và thật sự có phải anh yêu em không?

Anh hiểu!

Có thể tình cảm của anh chưa lớn để làm em tin, đó là tình yêu. Em cảm nhận được tình cảm của anh đối với em là một thứ tình cảm đại loại như tình yêu. Anh biết em hồ nghi về em, về anh. Anh cũng thấy lòng chông chênh và cần một khoảng lặng.

Anh biết rằng, nói ra câu "Anh yêu em" thì dễ, để thực hiện được thì khó vô cùng. Em cũng biết rằng, lời nói như gió bay, anh không muốn lặp lại nhiều lần câu nói ấy bởi em sẽ thấy nhàm chán. Anh sẽ nói ít thôi, và làm thật nhiều vì anh biết em tin vào hành động hơn lời nói. Em tin vào những việc trước mắt hơn những thứ hạnh phúc mơ hồ viển vông.

Quãng đường chúng ta đã đi không thể tỉ lệ thuận với tình yêu của chúng ta đâu em ạ. Chỉ có tình cảm là theo bên ta mãi, dù quãng đường có dài ngắn, hay có gập ghềnh và chông gai. Nếu ta thật sự yêu nhau, anh và em sẽ bước cùng nhau trên con đường ấy.

Có thể việc dừng lại sẽ giúp ta trân trọng quá khứ của nhau hơn. Nhưng anh vẫn mong em hiểu, quá khứ chỉ là những gì đã qua, đó là động lực và là nền tảng để xây dựng nên tình yêu. Chúng ta cần sống cho hiện tại và tương lai, chứ không phải cho quá khứ. Có thể hiện giờ, anh không nhận ra mình yêu em, nhưng biết đâu sau khi dừng lại, anh sẽ hiểu tình yêu trong anh sâu sắc tới nhường nào!

Anh không biết... và anh cũng không chắc...

Em ạ!

Nếu cảm thấy mệt mỏi và buông tay...

Nếu thời gian trôi đi mà nỗi nhớ về nhau chết dần...

Nếu chúng ta dừng lại mà không thể bước tiếp...

Nếu em và anh cùng nhận ra rằng mình không là một nửa của nhau...

...Thì em hãy xem như ta có duyên mà không có nợ. Bởi cả anh và em đều không chắc chắn về bản thân mình. Bởi chúng ta đã nghĩ về nhau, và quyết định cho nhau. Dù sau này mình không thể tiếp tục, nhưng anh tin rằng ta vẫn giữ cho nhau những kỉ niệm đẹp khi nghĩ về nhau, phải không em?

Bởi vì em đã muốn dừng lại nên anh sẽ dừng lại cùng em!
Biết đâu vào một ngày không xa, em sẽ cảm nhận được một tình yêu trọn vẹn. Có thể tình yêu đó là anh, cũng có thể đó là một ai khác – Là một nửa của đời em.

Có lẽ đâu đó trên cuộc đời này, anh sẽ phải dừng lại và nhận ra anh chẳng phải người duy nhất cho em! Anh không đủ tự tin để nói với lòng sẽ cho em đi, nhưng chỉ đơn giản là anh không dám giữ em lại khi không có khả năng mang lại nụ cười cho em, không thể quan tâm em một cách trọn vẹn, không thể cùng em vượt qua những niềm vui nỗi buồn mỗi chiều về... Anh sẽ phải dừng lại và để em tiếp tục đi.

[ST from Hội những người yêu thương thầm lặng]

Tâm sự chàng nhát gái

Được đăng bởi Nghiêng 0 nhận xét
Mỗi khi có cô cho tôi số điện thoại, tỏ ý chấp nhận rằng “chúng ta nên gặp nhau vào một buổi nào đó” là mọi chuyện với tôi lại trở nên phức tạp. Hẳn là tôi cả nghĩ, nhưng có rất nhiều “trăn trở” cứ lẩn quất trong lòng tôi.



Tâm trí tôi đặt ra nhiều câu hỏi, xoay quanh việc làm sao có được buổi hẹn hò “kiểu mẫu” nhất. Ví dụ như:
“Đợi bao lâu trước khi chính thức mời nàng đi chơi nhỉ?”

Thường thì tôi cố gắng lấy tinh thần liên lạc với nàng 2 ngày trước buổi hẹn. Ví dụ thứ Bảy nàng cho tôi số điện thoại, tôi sẽ lên kế hoạch đi chơi với nàng vào thứ Năm và liên lạc với nàng vào thứ Ba để ngỏ lời mời.

“Nên gọi điện hay nhắn tin nhỉ?”

Ướm cho vừa lòng phụ nữ rất khó, vì bản thân họ có vẻ cũng mâu thuẫn quanh vấn đề này. Nhắn tin, theo tôi nghĩ, sẽ tiện hơn nhiều, và thời đại này ai còn muốn nói chuyện qua điện thoại nữa! Nhưng một số cô vẫn bày tỏ ý kiến rằng sẽ tốt hơn nếu người đàn ông nhấc điện thoại lên gọi cho cô ấy khi muốn mời cô ấy ra ngoài.

“Mình là người chủ động mời đi chơi, có phải lên sẵn kế hoạch?”

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng để câu hỏi này cho cả hai cùng thảo luận thì sẽ lịch thiệp hơn. Làm vậy chứng tỏ bạn là một “gentle man” và cũng tỏ thái độ tôn trọng phụ nữ. Nhưng rất nhiều cô gái lại phàn nàn về những gã trai mời họ đi chơi sau đó chẳng biết kế hoạch cụ thể như thế nào.

Nên làm gì thật khác thường hay chọn bữa tối “đúng chuẩn” với thức ăn và đồ uống?

Tôi rất sợ phải “tua” câu: “Em muốn đi uống gì sau giờ làm không?” hay “Muốn ăn tối cùng anh chứ?”, song hình như đó lại là cách tiếp cận an toàn nhất.

Bản thân tôi cho rằng có rất nhiều điều thú vị để làm như leo núi, đi dạo, đi xem thể thao, nghe nhạc… song đó lại chẳng phải những việc hai người chưa quen nhau lắm có thể làm cùng nhau. Có lẽ sẽ tốt hơn nếu chọn hình thức hò hẹn cơ bản trong lần đầu, trước khi có thể làm gì đó “vĩ đại” hơn.

Nên chi thật “mạnh tay” hay tiết kiệm nhỉ?

Đây là điểm tôi rất đỗi băn khoăn. Nếu đổ vào cuộc hẹn nhiều tiền, dễ mang đến ấn tượng hơi quá cho cô bạn gái trong buổi hẹn đầu tiên. Tương tự khi mời nàng đi nhà hàng sang trọng,gọi đồ uống đắt tiền. Cô ấy sẽ tự hỏi: “Sao anh chàng này lại tốn nhiều tiền vào mình đến thế?”.

Mặt khác, nếu bạn quá dè xẻn, cũng dễ bị chú ý, mặc dù cách đó khiến cuộc hẹn có vẻ đời thương hơn. Bản thân tôi đến giờ vẫn chưa biết nên chọn cách nào.
“Hẹn vào cuối tuần hay ngày thường?”

Không dễ chiếm khoảng thời gian quý giá ngày cuối tuần của một người bạn đang chỉ “nhăm nhe” với lần hẹn đầu tiên. Cuối tuần khiến buổi hẹn có vẻ thêm phần trịnh trọng. Hơn nữa, không mấy ai sẵn lòng dành ngày thứ Sáu, thứ Bảy của mình cho một đối tượng họ còn chưa hiểu rõ. Cõ lẽ nên hẹn vào ngày thường trong tuần, sau giờ làm việc. Cách đó, cả hai cùng có lý do “mai còn phải đi làm sớm” để cáo từ nếu cuộc hẹn diễn ra không suôn sẻ.

Dù sao đó vẫn chỉ là suy nghĩ nặng phần lý thuyết của tôi - một kẻ không mấy có gan tiếp cận phụ nữ. Bạn thì sao? Và giải pháp của bạn?

H.A
Theo MC - Dantri

Tôi học yêu!

Được đăng bởi Nghiêng 0 nhận xét
'Học ăn, học nói, học gói, học mở'. Từ khi sinh ra đến giờ tôi đã được dạy bảo như thế, là con gái phải ăn nói thế nào cho nhã nhặn, lễ phép kính trên nhường dưới, phải biết quan tâm tới mọi người...

Ba tôi rất khó tính, từ lúc nhỏ chỉ cần nghe tiếng ba nói là tôi đã sợ đến tím mặt, mọi việc nhỏ nhặt đều dưới sự giám sát của ba. Ba khó tính là vậy nhưng là người rất giàu tình cảm, có lẽ tôi thừa hưởng tính cách này từ ba.

Gia đình đã dạy cho tôi nhiều thứ, nhưng không ai dạy tôi phải yêu như thế nào. Yêu là bản năng của con người thì có gì cần phải học, người ta yêu nhau ầm ầm rồi kết hôn đó có gì mà phải lo lắng, chắc nhà tôi nghĩ thế nên tới giờ vẫn chưa lo lắng về tình trạng độc thân của tôi.

Nhưng chuyện học là chuyện cả đời và tình yêu cũng vậy cũng phải học cách yêu thương. Khi mọi chuyện đã kết thúc tôi mới nhận ra đúng là chúng tôi khác nhau, tôi yêu bằng con tim còn anh thì yêu bằng lý trí. Sai lầm lớn nhất của tôi là đã yêu anh quá nhiều, tôi biết mình cần phải học yêu.



Tôi chưa biết được sự thật là khi yêu, để lý trí hay con tim quyết định còn dựa vào việc mình đang xử lý vấn đề gì trong mối quan hệ đó. Sự say đắm chỉ là cảm xúc ban đầu nhưng để phát triển, nó còn phụ thuộc vào việc ta có tìm được sự hòa hợp để duy trì cảm xúc nồng nhiệt ban đầu hay không. Tình yêu của tôi dành cho anh chân thành và nồng nhiệt, yêu anh tôi như trở thành một người khác, tôi yếu đuối hơn và hành động như một đứa trẻ. Yêu anh tôi hạnh phúc bao nhiêu thì khi chia tay tim tôi đau bấy nhiêu, có lúc như muốn nghẹt thở, lồng ngực như muốn nổ tung. Tôi biết mình sai khi yêu lại để con tim chỉ lối như thế vậy nên bằng lý trí, hãy chăm sóc cho người mình yêu và ngược lại, từ những sự chăm sóc, quan tâm đó, tình yêu của bạn sẽ được tiếp tục bồi đắp và bền vững.

Càng xa anh tôi càng yêu anh nhiều hơn, giờ đây trái tim bảo tôi thế nhưng tôi không thể sai lầm một lần nữa, tôi đã có thể tự đứng dậy sau khi vấp ngã và tôi biết mình cần phải làm gì. Tôi đã đọc đâu đó lời dặn của người bố dành cho con gái rằng: "Con ạ! Tình yêu giống như một cái cây. Nó được nảy mầm, đâm chồi rồi lớn dần... thành một cây trưởng thành. Một ngày cây sẽ đơm hoa và kết trái. Từ trái xanh sẽ thành trái chin và khi nào trái chín thơm và ngon nhất, con hãy hái nó. Lúc ấy là lúc cần phải có quyết định cho hôn nhân để bước sang giai đoạn mới. Nếu không trái ấy không còn chín nữa mà thành hỏng, nẫu, và phải bỏ đi".

Hạt mầm tình yêu trong tôi đang lớn dần, tôi sẽ cố gắng hết sức nuôi dưỡng nó bằng lý trí của mình để có thể đâm chồi thành cây. Niềm tin là bất tận, tin để sống và để mạnh mẽ hơn vì nhất định có cố gắng bạn sẽ làm được, cây tình yêu của tôi rồi sẽ được đơm hoa, kết trái. Nghĩ như vậy để yêu mình, yêu đời, mỗi sáng thức dậy tôi tặng mình một nụ cười chào ngày mới cùng điệu múa Kaoshikii và hát babanam kevalam....

"Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương".
Nguyễn Trâm

Khi yêu, người ta sẽ…

Được đăng bởi Nghiêng 0 nhận xét
Với đàn ông, họ luôn đặt bạn ở vị trí số một. Họ sẽ giới thiệu bạn với gia đình, lên kế hoạch tương lai, và cùng bạn thực hiện những điều mới mẻ chưa từng làm trước đó.



Chàng sẽ:
- Chia sẻ bí mật và mơ ước với bạn

- Lo lắng bạn của bạn ấn tượng như thế nào về chàng

- Có mặt ngay khi bạn yêu cầu

- Cố gắng làm mọi thứ để bạn thấy thoải mái hoặc động viên khi bạn gặp căng thẳng.

- Cảm kích và đền đáp tấm lòng cũng như hành động của bạn sau khi bạn đã làm điều gì đó cho chàng bằng cách xoa bóp cho bạn, rửa bát, dọn dẹp sau bữa tối, hoặc tặng bạn một món quà


Còn phụ nữ, nếu yêu bạn, họ sẽ:

- Chia sẻ những giây phút bối rối và những ý nghĩ kỳ quặc của cô ấy với bạn mà không cảm thấy xấu hổ.

- Chia sẻ những điều nhỏ nhặt trong suốt một ngày để bạn biết cô ấy đang nghĩ về bạn

- Tưởng tượng về cuộc sống của cô ấy cùng bạn: Kết hôn, sinh con, bên nhau năm tháng tuổi già hay cùng nhau đi du lịch.

- Trêu chọc bạn

- Ra ngoài cùng mẹ bạn hoặc nói chuyện điện thoại với bà

- Cảm kích và đền đáp tấm lòng cũng như hành động của bạn bằng cách đề nghị trả tiền bữa tối, mua vé xem phim, hoặc chuẩn bị một bữa ăn ngon miệng cho bạn.

- Hỏi về cuộc sống của bạn: Trong quá khứ, hiện tại và tương lai.

- Tán tỉnh bạn

Khi yêu, bạn sẽ cảm thấy:

- Hồi hộp nhưng dễ chịu

- Dễ bị tổn thương nhưng cũng rất mạnh mẽ

- Tha hồ là chính mình

- Bạn muốn làm mọi thứ cùng người ấy (nhưng sẽ không bỏ rơi những người hàng ngày vẫn ở bên bạn)

- Nhớ người ấy

- Chờ được gặp người ấy, nói chuyện cùng họ và hôn họ

- Bạn sẽ nhận ra bản thân mình phải làm gì để có được người ấy

- Bạn sẽ có động lực để thực hiện những hành động lãng mạn.


Dấu hiệu nhận biết không phải tình yêu

- Người ấy đẩy bạn ra xa và trì hoãn các cuộc hẹn

- Người ấy nói về những điều khiến cả hai khó chịu và căng thẳng

- Cả hai đều đang bắt cá hay tay

- Mọi thứ đang diễn ra quá nhanh cho một trong hai người

- Bạn tìm thấy những điều thiếu sót ở người ấy khi so sánh với những người khác

- Bạn xem những cảnh phim lãng mạn, nghe một bản tình ca và khao khát mạnh mẽ được như vậy, nhưng lại không cảm thấy mong muốn này khi ở cạnh người ấy.


Trúc linh
Theo LVY

Lặng im

Được đăng bởi Nghiêng 1 nhận xét


Chắc anh buồn khi em nói... lặng im!
Chẳng nguyên do, chẳng cớ gì to tát
Chẳng giận hờn, chẳng yêu thương phai nhạt
Vậy mà em lại muốn ta lặng im!


Ở bên em, đêm xuống đã im lìm
Phía bên anh có chìm vào giấc ngủ?
Nhớ nhung này gói vào đâu cho đủ?
Thôi em đành ru ngủ nỗi yêu thương...

Đừng nghĩ rằng em không chút vấn vương
Cứ im lặng với anh - dễ dàng như thế...
Mà nhớ thương - quẳng đi ư? Chẳng dễ
Giấu nhẹm rồi, sao cứ thế chơi vơi...!


Anh và em, mỗi đứa nơi mỗi nơi
Tình yêu trong em là mỗi ngày chờ đợi
Chẳng thể giấu rằng lòng đôi khi chới với
Mà ngóng hoài phía ấy - nơi có anh...


Đừng buồn em cứ im lặng, nghe anh
Đơn giản thôi, em muốn làm phép thử
Đặt tình mình vào trong miền trắc trở
Xem được gì khi chắt lọc yêu thương...
-Vilier-


Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Câu hỏi thăm cũng trở nên thừa
Sự quan tâm nay trở thành khó chịu
Như sợi dây nào níu giữ cánh diều bay....

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Kỷ niệm qua như gió cuối chân trời
Mười năm hẹn, vàng theo mùa hoa cải
Để con bướm vàng, ai đó rong chơi

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Con đường quen xa ngái đến lạ lùng
Người không tới, hay đi hoài không tới
Giọt mưa chiều rơi xuống giữa mông lung

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Nụ cười xưa, nay gượng gạo mất rồi
Đôi mắt nhìn không còn men sóng sánh
Bên cạnh một người mà cứ dõi xa xôi

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Duyên nợ, số trời, người lấy để biện minh
" Mình không hợp thôi chia tay người nhé
Rồi mai sau gặp người khác hơn mình"

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Cứ tự nhủ mình phải cứng cáp lên
" Người đổi thay đâu phải người có tội
Can cớ gì mà nghĩ nhớ hay quên?"

===Nguồn Facebook===
Nếu có ai đó tỏ tình với một cô gái như vậy, thì anh ta sẽ nhận được phản ứng như thế nào? Một nụ cười ngạc nhiên, một ánh nhìn đầy dấu hỏi, hay đơn giản cô gái sẽ cười xoà và coi đó là một câu bông đùa có vẻ lạ. Nhưng với những người cần đến bốn ly cafe mỗi ngày thì đó thực sự là câu nói nghiêm túc.
D.

"Em à, anh yêu em như ly cà phê vậy, em có biết vì sao không?" - vì mỗi buổi sớm thức dậy, anh không thể không nghĩ đến một ly cafe trên bàn làm việc để thức tỉnh cả buổi sáng công sở. Vậy nên, nếu anh yêu em như ly cafe sớm thì có nghĩa là mỗi ngày thức giấc, việc đầu tiên của anh là nhớ đến em.

"Anh sẽ chỉ luôn uống cafe đá, một ly đen đá em ạ" - triết lý cafe nói rằng: "Đừng nên hâm nóng lại cafe. Bởi nếu hâm nóng lại thì cafe sẽ mất hết mùi vị và gây ra vị đắng. Uống không ngon và sẽ có mùi khét". Cũng như cuộc sống thì đừng nhìn lại quá khứ, để quá khứ đi qua và không dằn vặt vì nó. Cũng như chúng ta, sẽ không quan trọng quá khứ của nhau mà sẽ chỉ nhìn vào hiện tại.

"Em là một ly cafe phin" - vì em từ tốn và nguyên chất. Em tinh khiết để từng giọt rơi vào trong tim anh, với tất cả sự nhẫn nại trong đôi mắt em. Cớ gì anh vội vã khi mà em - đang ở trước anh, hoàn toàn ấm áp như chiếc phin nhỏ xíu, chứa đựng bao sự đợi chờ, mong mỏi của anh được chạm môi vào... em và ly cafe.



Hôm nay, em hỏi anh: "Có người khi chưa đạt được cái gì đó, họ rất muốn, còn lúc đạt được thì họ có còn trân trọng?" Anh muốn nói với em rằng, anh từng là người không biết trân trọng những gì mình có. Thời gian trôi qua và anh lớn lên, nhận ra có những điều khi mất đi thì sẽ chẳng bao giờ có lại. Cũng như cafe thì không thể cứ hâm lại và uống. Có nuối tiếc bao nhiêu cũng đã trôi qua rồi. Anh muốn không lặp lại những nuối tiếc đó, không muốn mãi rang cafe hỏng để rồi mãi mãi ngồi tiếc những điều đã qua.

Anh từng uống một loại cafe được pha ở quán Arch với tên là "Cung bậc" - đó là một ly cà phê có đến 3 tầng khác nhau. Phần dưới đáy ngọt ngào, thơm lạnh; phần ở giữa màu cam sóng sánh, thơm mát dịu dàng, và một dòng đen-không-đường phía trên cùng. Khi chạm vào "Cung bậc", người pha chế đã giải thích với anh: tình yêu cũng giống như ly nước này, có đắng, có ngọt, có thơm dịu và cũng cả chua chát. Hãy uống và đi qua những cung bậc của tình yêu, để khi chạm đến đáy là điều ngọt ngào đến bất ngờ. Anh muốn chúng mình được trải qua những "cung bậc" như thế để có nhau trọn vẹn.

Từ hàng quán sang trọng đến hè phố nhộn nhịp, người Việt Nam đâu đâu cũng uống cafe nhưng cũng chẳng ở đâu người ta uống cafe như người Việt và nghiền ngẫm triết lý sống bên thứ nước đen quánh mà lại tinh tế đến nhường ấy. Giống như tình yêu, cafe chẳng hề phân biệt đẳng cấp, giai tầng. Mọi người đều thưởng thức như nhau, nghiền ngẫm như nhau, đến độ dù người uống cafe hay là nước chanh đá thì đều hỏi nhau một câu vào mỗi lần hò hẹn: "Cafe không?"

Thế nên, em à, hãy thay chữ cafe bằng một từ gì đó đi, ngọt ngọt nhé, anh uống cafe với đường đấy...

D.
Theo Ngoisao
Anh muốn nói với em thật nhiều, thật nhiều rằng: “Anh yêu em, anh yêu em rất nhiều, yêu đến khi anh không còn có thể… thở được nữa”.

Em ạ! Anh cũng không hiểu được nữa, không hiểu được tại sao anh vẫn còn yêu em nhiều đến như thế sau tất tần tật những điều “khủng khiếp” em dành cho anh.

Gặp em trong một ngày hè nóng đến oải người và anh đã “say nắng” luôn từ cái nhìn đầu tiên ấy! Để rồi 5 tháng sau đó anh cảm thấy mình thật hạnh phúc và may mắn khi em nhận lời ở bên anh bằng một nụ hôn em dành cho anh (em là người hôn anh trước – thỉnh thoảng khi hai đứa ngồi với nhau anh vẫn lấy điều đó ra để trêu em).

Anh không có gì cả (không đẹp trai, không giàu có…) cũng chẳng bằng được rất nhiều người theo đuổi em, anh chỉ có sự chân thành và một tình yêu dành cho em.
Hơn hai năm ở bên nhau, anh thấy đó là khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời mình. Vẫn có rất nhiều người theo đuổi em vì em là một cô gái hấp dẫn và ngoan ngoãn. Anh cũng đã từng phải nghe có ai đó nói rằng “yêu anh, em như “bông hoa nhài cắm …” vậy”. Anh cũng buồn, buồn cho em và buồn cho anh.



Và cuối cùng điều đáng buồn cũng xảy ra, một viên chức bình thường như anh không thể giữ được em ở lại bên cạnh – em xứng đáng được hưởng nhiều hơn thế. Nhưng em biết không? Anh cố gắng làm một viên chức ở quê cũng một phần vì “Em không lấy chồng xa, em chỉ lấy chồng cách nhà không quá 5km” – điều em nói khi hai đứa vẫn còn ngồi trên giảng đường đại học.

Anh đã nghĩ thật may, ít ra anh và em cũng cùng quê (lại không xa nhà em) và dù sao làm một viên chức cũng không quá tệ vì anh vẫn có thể làm ngoài. Nhưng tất cả những điều đó chẳng thể thay đổi được gì, đúng ngày em ra trường (sau anh 1 năm), em đã nói lời chia tay: “anh không có lỗi, chỉ là em muốn sống cùng với “anh ấy””. Anh cũng biết “anh ấy” của em là ai và anh cũng rất tôn trọng tình yêu, sự kiên trì của anh ấy dành cho em (luôn theo đuổi em trong thời gian em yêu anh).

Thật tồi tệ, tất cả trong anh sụp đổ dù trước đó anh đã có những linh cảm không thực sự tốt. Tất cả những nỗ lực níu kéo em của anh sau đó đều vô vọng dù em biết anh thực sự tuyệt vọng khi không có em ở bên.

Dù anh vẫn luôn nghĩ hãy quên em đi để em sống hạnh phúc – anh tự thấy thế và chắc cũng đúng thôi, nhưng anh cũng chắc chắn rằng không ai có thể yêu em nhiều hơn anh, không ai có thể mong em hạnh phúc nhiều hơn anh. Và anh vẫn luôn nhớ em đến từng giây và chưa lúc nào thôi hy vọng em sẽ trở về bên anh.

Một năm sau ngày em ra trường, em chia tay “anh ấy” của em. Anh đã rất buồn cho em vì khi chia tay anh, anh thực sự thấy được em rất quyết tâm đến với “anh ấy” của em.

Gặp lại em nhiều hơn cùng tình yêu không hề thay đổi và luôn hy vọng em sẽ quay về bên anh, anh đã thêm một lần tỏ tình với em. Em từ chối: “Dù em rất sợ không có anh nhưng cũng sợ cả việc ở bên anh. Em đã chạy trốn một lần, em không dám đối mặt thêm một lần nữa”.

Nhiều người nói với anh rằng anh mù quáng nhưng anh chỉ thấy rằng anh yêu em, yêu em nhiều lắm và luôn muốn được ở bên em.

Anh viết ra những dòng này, chẳng hy vọng em sẽ có lúc nào đọc được nó (vì em là một người “mù” internet). Đó chỉ là một sự trải lòng của anh thôi. Anh luôn yêu em dù sẽ có rất nhiều điều thay đổi như em từng nói với anh “tình yêu là vĩnh cửu nhưng người yêu thì luôn thay đổi”.
Anh không thể quên em không có nghĩa là anh sẽ không để em đi tìm hạnh phúc bên một người nào khác. Và giờ đây, anh mừng vì em đã có một “chỗ dựa” mới. Hãy sống thật hạnh phúc em nhé! Chàng khờ yêu em!

Đồng Ngọc Yên

Vì em, tôi suýt yêu 100 người

Được đăng bởi Nghiêng 0 nhận xét
41 người con gái đã đi qua đời tôi trong 10 năm, có phải là quá nhiều không? Có khi người khác cho đó là cái giả tạo thái quá trong con số này... Ấy thế mà tôi đã làm vậy.


Ảnh minh họa


Người con gái đầu tiên của tôi có nói một câu: "Bản tính anh thích chinh phục, dù là công danh, sự nghiệp hay tình yêu... Hãy yêu thử 100 người, rồi nhìn xem ai mới thật sự là người xứng đáng". Và tôi gạt phăng câu nói đó, lúc ấy chỉ nghĩ đơn giản rằng yêu một người con gái đầu tiên là quá đủ. Tôi chỉ cần trao tất cả sự chân thành ấy cho em.

Nhưng có ngờ đâu, chúng tôi chia tay nhau sau 3 năm học phổ thông, ngày em ra phi trường. Em hỏi rằng: "Em đi du học, anh có chờ em không?" - " Có... chờ đến khi em về, chờ để anh thực hiện được ước mơ nhỏ bé, chỉ là cầm tay em, trao cho em chiếc nhẫn cưới, vậy thôi!". Và... em đã đi rồi, đã đi rất xa, mùa thu sau lưng còn để lại. Nơi này, tôi loay hoay với mọi thứ, lao vào kiếm tiền, làm mọi thứ để thực hiện lời hứa. Mỗi khi mệt mỏi, chỉ mở điện thoại ra nhìn hình em, lòng nhẹ hơn.

Bất chợt một ngày, tôi nhận được tin báo, em qua đời vì bệnh tim. Thu đưa em đi rất xa rồi, tôi ơi!!! Đau khổ có, nước mắt tuôn cũng có, rồi bất cần, chán nản mọi thứ. Lại lao vào với ăn chơi, sáng đi làm, tối về nhậu nhẹt, bar, sàn nhảy, kiếm một chút gì đó để lấp đầy khoảng trống đấy. Và tôi bắt đầu thực hiện câu mà em bảo: yêu 100 người.

Những cuộc tình chóng đến chóng đi, vụt vụt qua đời. Có khi đi ngang nhau mà chẳng còn nhận ra nhau nữa. Ngày qua, con số lên tới 41 người, từ Nam ra Bắc, đủ cả từ nông thôn đến thành thị, vùng biển... chỉ người dân tộc thiểu số là chưa. Sao cũng được, chỉ là cho đủ con số thế thôi...

Check mail, đọc lại một tin nhắn được gửi khá lâu: "Có thể khi anh đọc tin nhắn này, em đã không còn nữa rồi... Em chắc rằng anh sẽ khóc, nếu không khóc thì cũng khóc cho em một chút nhé, để em biết em cũng có vị trí trong lòng anh, được không? Nhưng anh đừng ngồi bệt ra đất khóc nức nở như con nít đòi kẹo nhé, trượng phu chỉ một giọt nước mắt là quá đủ rồi. Hãy sống vì chính mình, vì cuộc đời còn quá đẹp, em nghĩ thế, mà nếu anh không thích cuộc đời này thì hãy vì gia đình mình cũng được. Không nữa thì coi như vì em, sao cũng được. Hãy để tình yêu chúng mình là huyền thoại anh nhé. Vì không huyền thoại nào có thực phải không?"...

Chợt nhận ra, những gì mình làm giờ đây không có ý nghĩa gì cả, chỉ là làm đau khổ người khác, đau cả chính mình. Dừng lại tôi ơi!!! Giờ đây, với tôi, cô ấy là một kỉ niệm, một huyền thoại chỉ của riêng tôi thôi. Không còn tôn thờ, không cuồng không si như xưa, tôi có cuộc sống dài trước mắt, nên trân trọng nó hơn là ôm quá khứ vào mình. Và hơn cả, tôi không dám khẳng định con số 41 có dừng lại hay không, thôi cứ để thời gian chứng minh, tình cảm không thể sắp đặt được, chỉ là ta cứ tiếp nhận khi nó đến. Chiều nay, ngồi từ phía xa con sóng xô bờ, gió lớn, cầm trên tay một thanh que, cố vẽ một đường thật dài, để xem tình yêu có phải là vô tận??!

A.Gió
Theo BDVN